Nhật Ký Thu Hoạch Của Nữ Minh Tinh

Chương 4: Giữ gìn trinh tiết

Trước Sau

break

Khác với kiểu hoa bách hợp thanh thuần thịnh hành hiện nay, vẻ đẹp của Sân Lan cực kỳ phô trương, thậm chí mang cả tính công kích, giống như nữ thần Medusa trong thần thoại Hy Lạp, đẹp đến mức như tẩm độc. Bởi vậy, các vai diễn mà nhà sản xuất mời cô đóng đa phần đều là kiểu mỹ nhân diễm lệ và độc ác, thường là kẻ thứ ba phá hoại tình cảm nam nữ chính, hoặc là những người làm nghề nhạy cảm.

Loại vai diễn này thông thường phải hứng chịu sự oán giận cực lớn từ khán giả, thậm chí vì thường xuyên bị nhập tâm vào vai diễn nên còn bị gán cho cái danh "lẳng lơ đê tiện". Nhưng Sân Lan lại vô cùng hưởng thụ, rất thích nhận những vai như vậy, nói rằng rất hợp với thiết lập nhân vật của mình.

Bộ phim này cũng không ngoại lệ, cô lại toại nguyện thủ vai một "bitch" tâm cơ làm việc trong hộp đêm. Một cô gái tiếp rượu có xuất thân đáng thương nhưng lại mưu đồ dùng việc quyến rũ nam chính để giúp bản thân thay đổi tầng lớp xã hội, và sự tồn tại của cô chính là tác nhân thúc đẩy cuộc khủng hoảng tình cảm lớn nhất của nam nữ chính.

Ban đầu Sân Lan chọn vai này chỉ vì đất diễn ngắn ngủi nhưng lại có thể kéo được một làn sóng thù hận lớn từ khán giả. Cô thậm chí còn mong chờ sau khi phim công chiếu, đám khán giả quá khích sẽ như lũ ngốc kéo vào tài khoản cá nhân của cô mà phát điên, nghĩ thôi đã thấy thú vị rồi. Nhưng bây giờ, cô có thêm một sự mong đợi khác...

Sân Lan bước về phía trung tâm phim trường, người đàn ông trẻ tuổi đi bên cạnh Quý Tư Vũ bước tới đối diện cô, anh ta lên tiếng: "Chào cô, tôi là quản lý của thầy Quý, về cảnh giường chiếu mới thêm vào..."

Anh ta còn chưa nói hết câu đã phát hiện Sân Lan đã lướt qua mình, đi thẳng như không nhìn thấy, hoàn toàn chẳng có ý định đoái hoài gì đến anh ta. Người đàn ông đứng sững tại chỗ, sắc mặt vừa lúng túng vừa có chút giận dữ. Ân Hồng đi phía sau đã bước lên cười nói: "Anh có gì muốn nói cứ nói với tôi là được, đó là nghệ sĩ nhà chúng tôi."

"Tôi qua đây để báo với mọi người một tiếng, thầy Quý không diễn thật cảnh giường chiếu, các người..."

"Biết rồi, biết rồi." Ân Hồng cười cắt ngang lời anh ta, thái độ trông rất hòa nhã: "Chúng tôi biết mà, thêm cảnh đó cũng là vì yêu cầu của kịch bản thôi, mọi người thông cảm cho nhau, thông cảm cho nhau."

Thái độ của bà tốt đến mức không thể chê vào đâu được, người đàn ông trẻ tuổi cũng chẳng biết nói gì thêm, đành quay người rời đi. Anh ta vừa đi, mặt Ân Hồng liền trầm xuống, quay đầu nhìn Sân Lan đang chuẩn bị ở giữa phim trường. Biết rõ bản thân không khuyên nổi cô, giờ bà chỉ có thể cầu nguyện Quý Tư Vũ đủ bản lĩnh để tự mình giữ lấy "trinh tiết" của bản thân thôi.

...

Đồ diễn của Sân Lan là một chiếc váy ngắn bằng nhung màu đỏ thẫm. Cái màu này người khác mặc thì trông sẽ quê mùa cục mịch, nhưng trên người cô lại càng tôn lên gương mặt rạng rỡ phô trương. Thiết kế trễ vai lộ ra đường cổ và bờ vai thon thả xinh đẹp, làn da trắng đến lóa mắt, tạo nên sự tương phản thị giác mạnh mẽ với chiếc váy đỏ, mang một sức quyến rũ khó cưỡng. Đàn ông trên trường quay đa phần đều vô tình hay hữu ý liếc mắt về phía cô, duy chỉ có Quý Tư Vũ. Anh dường như không nhìn thấy cô, đi thẳng đến chiếc ghế sofa đạo cụ bên cạnh rồi ngồi xuống, dường như ngay cả ham muốn giao tiếp với cô cũng không có.

Núi không đến tìm ta thì ta đến tìm núi. Sân Lan chủ động bước tới, biểu cảm trên mặt là sự thấp thỏm mà một diễn viên tuyến 18 nên có khi nói chuyện với siêu sao.

"Thầy Quý." Giọng cô cũng rụt rè, pha chút trong trẻo, tựa như trái đào mật mới hái từ trên cây xuống vẫn còn mang chút xanh tươi.

Người đàn ông ngồi trên sofa, hờ hững ngước mắt nhìn cô. Anh không lên tiếng, sắc xanh trong đôi mắt thâm trầm kia cũng có vẻ nhạt đi, hoàn toàn là dáng vẻ sẵn sàng lắng nghe.

"Tôi chưa đóng phim nhiều, lát nữa nếu có chỗ nào làm chưa tốt, anh nghìn vạn lần đừng giận tôi nhé." Sân Lan nói dối mà mắt không thèm chớp lấy một cái, biểu cảm thậm chí trông cực kỳ chân thành.

Dù sao cô cũng không hẳn là nói dối. Chỉ là tuy đóng phim không nhiều, nhưng đóng cảnh giường chiếu lại vô cùng thành thạo. Có điều muốn lừa người thì phải dựa vào sự chênh lệch thông tin, cô không nghĩ một nam ngôi sao hạng A như Quý Tư Vũ lại có thời gian để tìm hiểu về một diễn viên vô danh ŧıểυ tốt như cô. Có khi, anh ta còn chẳng biết tên cô là gì.

Nói xong một lúc lâu, người đàn ông vẫn không lên tiếng, chỉ nhìn cô chăm chú, biểu cảm khó đoán. Sân Lan vừa nghi ngờ liệu có phải anh ta đã nhìn ra điều gì không, thì Quý Tư Vũ trầm giọng nhả ra một chữ: "Ừm." Thái độ của anh đại khái không khác mấy so với hình dung của cô, nhưng không hiểu sao, cô lại có một cảm giác kỳ lạ.

"Chuẩn bị máy." Tiếng đạo diễn cắt đứt dòng suy nghĩ của Sân Lan. Cô cũng không định tìm hiểu sâu thêm, ánh mắt kín đáo quét qua phần hạ bộ của Quý Tư Vũ, cơ thể đã bắt đầu nóng lên rồi.

...

Trong kịch bản trước đó, Sân Lan và Quý Tư Vũ thậm chí không có lấy một cảnh đối đầu riêng. Vai của cô chỉ là một cô gái tiếp rượu trong đám bạn nhậu nhẹt của nam chính, dùng để trêu chọc anh ta mà thôi. Chỉ là một cơ duyên khiến nữ chính nhìn thấy cảnh này, cộng thêm sự khiêu khích của cô gái tiếp rượu, cuối cùng mới ngộ ra sự khác biệt giai cấp giữa mình và nam chính cũng như hố sâu ngăn cách về tam quan, cũng từ đó, tình cảm của nam nữ chính từ nồng cháy đi đến hồi kết.

Mà lý do Sân Lan có thể thuyết phục đạo diễn thêm cảnh giường chiếu này, chính là vì trong kịch bản gốc, mâu thuẫn này bị đẩy lên quá nhẹ nhàng. Ngay cả một miếng thủy tinh dễ vỡ cũng phải trải qua một cú va chạm mạnh mới có thể tan tành. Vì vậy, cô dễ dàng nhận được sự ủng hộ của đạo diễn để thêm vào cảnh giường chiếu này. Nam chính dù xuất thân có tốt đến đâu thì xung quanh anh ta cũng là một đám công tử bột, dù có tình cờ yêu nữ chính thì anh ta cũng đã sớm bị vòng tròn của mình đồng hóa. Giống như Kim Yến Tây trong Kim Phấn Thế Gia, anh ta không thấy có gì không ổn khi đã có người yêu mà vẫn lẩn quẩn trong đám phụ nữ, càng không có ý thức giác ngộ về việc giữ gìn trinh tiết vì người yêu. Ở nơi nữ chính không nhìn thấy, anh ta vẫn là chính anh ta.

Đây mới là nguyên nhân gốc rễ dẫn đến sự sụp đổ tình cảm của nam nữ chính. Và Sân Lan thủ vai chính là ngòi nổ vạch trần tất cả những lớp ngụy trang ấy.

...

"ŧıểυ Điêu Thuyền, còn không mau qua kính rượu Tứ thiếu?" Trong căn phòng bao khói thuốc mịt mù, có người cười đùa.

Sân Lan trong vai ŧıểυ Điêu Thuyền ngồi ở rìa sofa ngoài cùng, ngước mắt nhìn về hướng Quý Tư Vũ. Người đàn ông ngồi trên ghế sofa đơn, đầu ngón tay thon dài cầm hờ hững một chiếc ly cao cổ, người hơi cúi xuống nhìn điện thoại. Cả người toát lên vẻ thanh lãnh xa cách, dường như sự ồn ào trong phòng bao hoàn toàn không liên quan đến anh.

Tiếng thúc giục không ngớt, ŧıểυ Điêu Thuyền dường như không chịu nổi, đứng dậy khỏi sofa, ngồi xuống cạnh người đàn ông.

"Tứ thiếu, để em rót rượu cho anh."

Cô cầm lấy chai rượu bên cạnh đưa qua, người đàn ông ngước mắt, ánh mắt từ chai rượu vang đưa tới chậm rãi dời lên mặt cô. Tầm mắt lướt qua đám bạn đang chờ xem kịch hay phía sau cô, cuối cùng cũng nhận ra sự ồn ào trong phòng bao hóa ra là đang nhắm vào mình. Người đàn ông nhếch môi cười một tiếng, đưa ly rượu qua, ŧıểυ Điêu Thuyền cầm chai rượu, cẩn thận rót đầy cho anh một ly.

"Tứ thiếu, bao lâu rồi anh không ra ngoài chơi thế, đến rồi mà vẫn còn ngồi nghịch điện thoại, sao nào, giờ mắc bệnh sợ vợ rồi à?" Bên cạnh có người lên tiếng trêu chọc.

Người đàn ông ngước mắt nhìn anh ta, phát ra một tiếng cười hừ nhẹ, tắt màn hình điện thoại, tiện tay ném lên bàn trà. Anh vắt chân thong thả tựa vào lưng ghế, nhìn kẻ vừa trêu chọc mình đầy thách thức: "Cậu muốn chơi thế nào?"

Trong phòng bao lại rộ lên tiếng cười, người đứng sau ŧıểυ Điêu Thuyền đẩy cô về phía người đàn ông một cái, cười nói: "Bao lâu rồi không đến, cậu không mắc bệnh sợ vợ, nhưng ŧıểυ Điêu Thuyền người ta thì lại mắc bệnh tương tư vì cậu rồi đấy, còn không mau dỗ dành người ta đi?"

Người đàn ông dời ánh mắt sang mặt ŧıểυ Điêu Thuyền, cô cũng kịp thời cúi đầu làm ra vẻ thẹn thùng. Anh nhìn cô chằm chằm một hồi, bỗng nhiên đưa tay, kéo mạnh cô một cái. ŧıểυ Điêu Thuyền bị anh kéo tuột vào lòng, vừa ngẩng đầu lên, người đàn ông đã đưa ly rượu đến trước mặt cô, biểu cảm cười như không cười:

"Đút tôi uống."

Cô ngoan ngoãn nhận lấy ly rượu, thân hình nửa dựa vào người anh, nghe lời đưa ly rượu đến sát môi người đàn ông, nhỏ giọng gọi: "Tứ thiếu..."

Người đàn ông theo tay cô uống một ngụm, giây tiếp theo anh đột ngột giữ chặt gáy cô, áp môi xuống.

Sân Lan chỉ đợi có khắc này!

Cô phát ra một tiếng rên khẽ, trông giống như bị người đàn ông kéo đến mức buộc phải ngửa đầu, thực chất đã sớm hất cằm lên, ngay khoảnh khắc người đàn ông áp sát lại gần, cô giả vờ không tránh kịp, đôi môi đỏ mọng trực tiếp dán chặt lên.

NHẬT KÝ THU HOẠCH CỦA NỮ MINH TINH (NPH)

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc