"Chẳng phải chỉ là khách mời một cảnh thôi sao, đến nửa câu thoại cũng không có, cô có cần phải xem kỹ thế không? Nếu biết cô có tâm như vậy, đáng lẽ lúc đầu tôi nên nhận cho cô vai nữ chính rồi."
Ân Hồng lên tiếng đầy mỉa mai.
Cũng không phải bà không muốn Sân Lan nỗ lực, mà bởi vì Sân Lan thực sự quá kỳ quặc. Rõ ràng là có tư bản chống lưng, vị đại gia nâng đỡ cô cũng có thủ đoạn thông thiên. Vốn dĩ người nọ không hề dính líu đến ngành giải trí, nhưng lại đặc biệt mở riêng một công ty giải trí cho cô, cả công ty chỉ có duy nhất một mình cô là nghệ sĩ. Thậm chí còn thuê hẳn một đội ngũ vàng để phục vụ cô, chỉ tập trung lăng xê một mình cô, tài nguyên muốn gì có nấy.
Bản thân Sân Lan điều kiện phần cứng phần mềm đều rất tốt, có nhan sắc cũng có kỹ năng diễn xuất, nhưng ngặt nỗi cô lại là kẻ thích gây chuyện, chẳng bao giờ chịu đóng phim tử tế. Phim vai nữ chính không diễn, cứ thích nhận mấy cái vai nhỏ rẻ tiền hạ cấp. Rõ ràng có tiềm năng trở thành sao hạng A, nhưng đến giờ vẫn lười biếng chen chúc trong đám ngôi sao tuyến 18.
Khổ nỗi vị ở trên kia lại quá nuông chiều cô, cô muốn thế nào liền thế ấy, làm gì cũng thuận theo ý cô, khiến Ân Hồng có muốn nổi giận cũng không dám dùng sức.
Cứ nói đến bộ phim đang quay hiện tại, đây là một dự án lớn cấp S trong ngành, từ nhà sản xuất, đạo diễn cho đến nam chính đều là hàng đầu. Ân Hồng vốn tưởng rằng có thể nhờ bộ phim này mà khiến Sân Lan một bước lên mây, bà cũng được thơm lây. Ai mà ngờ, kịch bản vừa đến tay Sân Lan, cô lại chọn ngay cái vai có đất diễn ít nhất, thiết lập nhân vật tệ nhất bên trong.
Ân Hồng tức đến mức đầu sắp bốc khói, nhưng Sân Lan lúc nào cũng mang cái bộ dạng "lợn chết không sợ nước sôi", mặc cho bà khổ sở khuyên nhủ thế nào, cô vẫn trơ trơ như đá, chết cũng không hối cải! Tham vọng hùng hực ban đầu của Ân Hồng sau khi đụng phải Sân Lan cũng dần bị mài mòn cho bằng sạch.
Sân Lan hoàn toàn ngó lơ những lời oán niệm của Ân Hồng, cô xem đi xem lại hai trang kịch bản trên tay vài lần. Đến giờ nghỉ giữa hiệp, cô đột nhiên đứng dậy.
"Cô đi đâu đấy?" Ân Hồng cau mày.
Sân Lan không quay đầu lại, chỉ vẫy vẫy tay: "Thêm cảnh giường chiếu. Đừng đi theo, tôi tự mình giải quyết được."
Ân Hồng đứng hình nhìn cô đi đến trước mặt đạo diễn. Chẳng biết Sân Lan đã nói gì với đạo diễn, lúc quay lại, gương mặt cô đầy vẻ thỏa mãn, như một con mèo vừa ăn vụng được mớ cá tanh.
"Thêm xong rồi?" Thấy vẻ mặt của cô, Ân Hồng thực ra đã đoán được, nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi.
"Hừm." Sân Lan nằm ườn lại ghế, tâm trạng rõ ràng rất tốt.
"Cô làm thế nào vậy?" Ân Hồng thực sự rất tò mò.
Đạo diễn của bộ phim này rất nổi tiếng, yêu cầu về chất lượng tác phẩm cực kỳ khắt khe, cho dù mang vốn vào đoàn cũng không phải muốn thêm cảnh là thêm được. Sân Lan tuy có chỗ dựa mạnh, nhưng trong ngành cô chẳng có chút danh tiếng nào, vai nhận lại gần như là nhân vật mờ nhạt. Cho dù chính Ân Hồng qua đó đàm phán cũng chưa chắc đã thành công. Bà tò mò không biết Sân Lan qua đó chỉ vài phút ngắn ngủi đã làm cách nào để thuyết phục được lão đạo diễn khó tính kia?
"Tất nhiên là giảng đạo lý với ông ấy rồi." Cô đung đưa chân vẻ bất cần, úp kịch bản lên mặt, giọng nói cũng lười nhác như động tác: "Tôi ngủ một lát, lát nữa gọi tôi."
Ân Hồng im lặng lườm cô.
...
Không lâu sau, biên kịch gửi đến cho Ân Hồng bản kịch bản đã được sửa đổi. So với hai trang giấy trước đó, thứ gửi đến hiện tại lại là cả một cuốn tập dày.
"Hả? Thêm nhiều thế này cơ à?" Ân Hồng kinh ngạc. Với số lượng này, ngay cả nữ chính cũng không có nhiều đất diễn bằng cô!
"Không phải đâu, phần của cô Sân là mấy trang này." Biên kịch lật cuốn tập đến giữa, gập vài trang cho Ân Hồng xem, thái độ rất tốt: "Ý kiến cô Sân vừa đề cập chúng tôi đã cân nhắc qua, quả thực thêm một cảnh giường chiếu ở vị trí này sẽ làm nổi bật hơn mâu thuẫn của nhân vật chính, nếu không nội dung phía sau sẽ hơi gượng ép. Lúc trước là do quên in bản kịch bản đầy đủ cho mọi người, giờ tôi mang qua luôn một thể."
Ân Hồng im lặng, hóa ra cô đúng là đi "giảng đạo lý" thật. Tuy luôn bị Sân Lan làm cho tức nghẹn, nhưng trong lòng Ân Hồng biết rõ, Sân Lan không phải không có ưu điểm. Làm một nghệ sĩ, ngoài những thói hư tật xấu như lười biếng, tính khí quái đản, không có chí cầu tiến, thỉnh thoảng thích gây chuyện, thường xuyên không nghe lời... thì thực tế cô cũng được coi là một nghệ sĩ giỏi, một đối tác tốt. Cô không mắc bệnh ngôi sao, năng lực nghiệp vụ mạnh, không bao giờ nổi nóng vô cớ với người nhà, muốn gì đều tự mình tranh lấy, có chuyện xảy ra thậm chí còn tự mình gánh vác...
Nghệ sĩ như vậy trong giới giải trí thực sự chẳng có mấy người. Ân Hồng đôi khi nghĩ, Sân Lan giữ bà bên cạnh thực ra không phải vì thiếu một quản lý, mà đơn giản là muốn tìm một người ở bên cạnh mình mà thôi. Đây cũng là lý do khiến người quản lý vàng như Ân Hồng chấp nhận gác lại sự nghiệp mấy năm qua để ở lại bên cạnh Sân Lan.
"Đây, kịch bản mới của cô." Ân Hồng nhấc hai trang giấy đang đậy trên mặt Sân Lan ra, nhét tập kịch bản vào tay cô.
"Ừm." Sân Lan mơ màng đáp một tiếng, nhắm mắt nhận lấy kịch bản mới, mở ra rồi lại úp ngược lên mặt, không còn động tĩnh gì nữa.
Thấy động tác của cô, Ân Hồng nghẹn lời, thầm mắng bản thân vừa nãy cảm thán đúng là lãng phí tình cảm. Bà lại âm thầm tính toán xem tài sản của mình cần tích cóp thêm mấy năm nữa mới có thể đá văng cái người không có chí khí này để tự mình "xách túi chạy lấy người".
...
Sân Lan đã quá hiểu đạo sinh tồn của một ngôi sao tuyến 18. Diễn viên không tên tuổi phải đợi ở phim trường một tiếng là chuyện nhỏ, hai tiếng là cơm bữa, ba tiếng là chuyện thường ngày... Tóm lại, kiên nhẫn là tiêu chuẩn hàng đầu khi vào nghề, dù có phải đợi đến nửa đêm, làm trắng cả ngày, cũng phải giữ thái độ tốt mà nói một câu: "Không sao, không sao, mai tôi lại qua."
Các diễn viên nhỏ khác đều chú ý hình tượng, duy trì trạng thái, lại sợ đắc tội người khác nên cứ gồng mình chịu đựng ở phim trường. Nhưng với Sân Lan, không có gì quan trọng bằng sự thoải mái của bản thân. Muốn ngủ thì ngủ, muốn nằm thì nằm, chỉ cần không phải lúc lên sân đóng phim, những lúc khác cô muốn thế nào thì thế ấy, chẳng ai quản được.
Trạng thái này làm không ít người ngứa mắt, nhưng điều đáng ghét hơn là cô lại có vốn liếng để làm loạn. Người đẹp đến mức yêu mị, dù có nằm ườn trên ghế ngủ mê mệt cũng chỉ khiến người bên cạnh thốt lên một câu: "Đúng không hổ là con hồ ly lăng loàn!"
Ân Hồng cảm thấy danh tiếng này không tốt, luôn muốn giữ gìn hình tượng cho cô, ai ngờ chính cô nghe xong lại còn thấy khá vui.
"Coi như họ có mắt nhìn, cái danh hiệu này thực sự rất hợp với tôi."
Được rồi, uổng công lo lắng.
Đợi Sân Lan ngủ bù xong, lúc cô đứng dậy vươn vai thì phía bên kia cảnh quay của Quý Tư Vũ cũng vừa hay kết thúc. Thời gian căn thật chuẩn xác. Người đàn ông đi đến ghế nghỉ bên cạnh, vừa mới ngồi xuống, một người nam trẻ tuổi đã tiến đến trước mặt anh ta, phía sau còn có mấy cô em biên kịch đi cùng. Các cô biên kịch đưa cho anh ta mấy tờ giấy, đỏ mặt nói chuyện.
Quý Tư Vũ rũ mắt lắng nghe, không biết nghe thấy điều gì, anh đột nhiên ngước mắt lên. Ánh mắt sắc bén từ đằng xa bất chợt rơi thẳng lên mặt Sân Lan, tia sáng xanh sâu thẳm trong con ngươi thoắt ẩn thoắt hiện.
Sân Lan còn chưa kịp thu hồi ánh mắt đầy dâm dục của mình, bị chính chủ bắt quả tang nhưng cô vẫn không hề nao núng. Cô khẽ rũ mi mắt, cắn môi dưới rồi mỉm cười e lệ với anh. Dáng vẻ đó ngoan ngoãn đến mức không thể ngoan ngoãn hơn, hoàn toàn không nhìn ra chút dấu vết tà ác nào khi trước đó cô còn đang nghĩ cách lột quần người đàn ông này ra rồi cưỡi lên "thứ to lớn" kia của anh ta mà hành lạc.
Ánh mắt Quý Tư Vũ dừng lại ở lúm đồng tiền nơi khóe miệng cô một giây, rồi vô cảm thu hồi tầm mắt, nhìn lại bản kịch bản mới đặt trên đầu gối. Biên kịch bên cạnh vẫn đang nói chuyện với anh, rõ ràng là đang giải thích về cảnh giường chiếu đột ngột thêm vào kia.
Sân Lan cũng không căng thẳng, đứng dậy khỏi ghế vươn vai, đi về phía phòng hóa trang bên cạnh để dặm lại lớp trang điểm, bộ dạng như thể chuyện chẳng liên quan đến mình.
Ân Hồng đi phía sau, không nhịn được ngoái đầu nhìn lại, lầm bầm: "Cô tự ý thêm cảnh giường chiếu, cũng chẳng thèm hỏi xem nam chính người ta có đồng ý hay không."
Sân Lan cười nhạt, đưa tay kéo Ân Hồng lại gần, khoác vai bà cúi người ghé sát tai, đôi môi đỏ khẽ hé: "Đồng ý hay không là việc của anh ta, nhưng có thêm hay không lại là việc của tôi."
Ân Hồng nghẹn họng, lại bị mạch não của Sân Lan làm cho đứng hình. Quả thực, nếu cô không đi thêm cảnh này thì căn bản chẳng có cơ hội nào để ngủ với Quý Tư Vũ, nhưng đã thêm rồi thì ít nhất vẫn còn lựa chọn "đồng ý".
Đợi Sân Lan trang điểm xong xuôi bước ra trường quay, phía bên kia đúng lúc vang lên giọng của đạo diễn: "Cảnh 87, góc máy 2!"
Khóe miệng cô nở một nụ cười đắc thắng, quay sang nhìn Ân Hồng đang lộ vẻ kinh ngạc bên cạnh, hất cằm một cái. Xem đi, cô vừa nói gì nào? Chẳng phải đồng ý rồi đấy sao!