Nhất Định Phải Là Ta Lên Ngôi Hoàng Đế Sao?

Chương 6.2

Trước Sau

break

Quần thần ngầm hiểu ý nhau, nhạc bắt đầu vang lên, bầu không khí trong yến hội cũng dần thoải mái hơn.

Dung Quyện có thể cảm nhận được không ít ánh mắt thi thoảng lại nhìn về phía mình, ngay cả phụ thân cũng vài lần cố tình đảo mắt nhìn qua y. Dung Quyện vô cùng công bằng, chẳng đáp lại ánh mắt nào, chỉ chăm chăm dõi theo điểm tâm tráng miệng.

Kẻ tham ăn vừa vươn tay về phía tô đá bào trái cây thì bị ai đó nhẹ nhàng ngăn cản, giọng nói lạnh lùng vang lên bên cạnh: “Ai bày mưu cho ngươi?”

Dưới ánh mắt bén nhọn của Tạ Yến Trú, dường như không một lời nói dối nào có thể ẩn nấp được.

“Không ai cả.”

Các quan viên đang cùng nhau nâng chén, mùi rượu lan tới chỗ Dung Quyện, y nhìn quan trường phóng túng, chậm rãi nói: “Biên quan bất ổn thì xã tắc bất an, ta còn muốn an ổn sống thêm mấy năm nữa.” 

Trước đó, Dung Quyện đã có ý định xác nhận xem nguy cơ ngoại xâm rốt cuộc nằm ở mức nào. Không ngờ lại có đại thần nảy ra suy nghĩ cắt đất cầu hoà, còn dám công khai khóc lóc kể lể ngay trước mặt Hoàng đế, nghiêm trọng hơn Bệ hạ cũng không thẳng thắn trách mắng.

Cực chẳng đã, y đành cân nhắc tới khả năng xấu nhất, rằng triều đại thay đổi không phải vì bị soán ngôi, mà do bị xâm lăng rồi lật đổ. Trong thời đại còn xem trọng việc phân chia và đối đầu theo dòng tộc, một khi ngoại tộc xâm lăng, tình cảnh của các quý tộc còn thảm hơn cả chết.

Đương nhiên y phải ủng hộ Tạ Yến Trú, người được xem là nửa tường thành bảo hộ rồi.

Là người nhận được lợi ích, Dung Quyện chống cằm cười nói: “Ta thật lòng hy vọng tướng quân và các chiến sĩ sống lâu trăm tuổi.”

Rõ ràng khóe miệng y còn dính bột đậu, tư thế ngồi cũng ngả ngớn không ngay ngắn, nhưng nụ cười trên môi lại chói mắt vô cùng.

Ánh mắt đôi bên chạm nhau ngắn ngủi vài giây, Tạ Yến Trú quay mặt đi chỗ khác.

Sau khi thưởng thức thêm mấy màn ca múa, buổi cung yến long trọng hoành tráng cuối cùng cũng kết thúc. Trăng sáng treo trên cao, các cung nhân đi đằng trước, cầm đèn rọi sáng dẫn đường.

Tới gần cửa cung thì các cung nhân quay về, lúc đi ngang qua Dung Quyện, tiểu thái giám đi cuối cùng cúi đầu nhỏ giọng nói: “Suốt đời nô tài cũng không quên ân cứu mạng của đại nhân.”

Nếu không có y kịp thời cắt ngang lời của Hoàng đế, e rằng giờ hắn ta đã là một vong hồn rồi.

Tiểu thái giám lại nói mấy câu thề phải báo đáp gì đó, Dung Quyện không để trong lòng, lúc này y chỉ thấy xây xẩm mặt mày, cả người như đang giẫm trên bông.

Lúc nãy y có uống mấy chén rượu, hệ thống là kẻ bợm nhậu, cũng hùa theo làm tê liệt thần kinh trong não bộ, phấn khích kêu la ầm ĩ: [Tiểu Dung, đúng là đi theo cậu có thể hưởng phúc mà! Mặc dù tiểu Dung làm việc không đàng hoàng, suốt ngày chỉ biết ngủ, nhưng lần nào cũng tay không bắt trộm!]

Dùng đồ vật lấy ở phủ Thừa tướng để đổi lấy hảo cảm của Tạ Yến Trú và kim bài miễn tử, cộng thêm một viên dạ minh châu, thật sự là lời to!

Dẫu sao mấy dược liệu đó bản thân Dung Quyện cũng không dùng được, nhưng trước kia đã viện cớ thuốc dẫn để lấy nên không thể đem bán.

Chỗ ở của bọn họ tương đối ẩm thấp, nếu bảo quản không đúng cách sẽ rất dễ khiến đống của hiếm đó mất hết tác dụng. Hơn nữa y chỉ nói mình muốn quyên tặng thuốc, không nhắc gì tới vàng bạc châu báu, chỉ hô hào người khác làm thôi.

Bước chân Dung Quyện xiêu vẹo, bảo hệ thống đừng quấy rầy y. Tinh thần và thể lực của y bị giới hạn trong thân thể này, chỉ cần uống chút rượu là đầu óc choáng váng, bây giờ y chỉ muốn nhanh chóng về nhà, tắm rửa rồi ngủ một giấc.

Chỉ la sao trong tầm mắt lại thấp thoáng bóng dáng Dung Thừa Lâm và mấy quan viên đang tiến về phía y từ đằng xa nhỉ.

“Phiền phức!” Dung Quyện sốt ruột cắn môi.

Tam cương ngũ thường, không thể công khai bất hòa, gặp mặt không ít thì nhiều cũng phải dây dưa vài câu.

Ở phía Bắc, dưới cửa cung màu son, Tạ Yến Trú vừa tính lên xe ngựa thì thấy Dung Quyện đang cố gắng mở hai mắt, lẩm bẩm phàn nàn cái gì đó, động tác vén rèm của hắn cũng khựng lại. Suy cho cùng, người được lợi sau cả đống chuyện xảy ra trong cung yến hôm nay là quân đội.

Khoảnh khắc Hữu Thừa tướng sắp tới gần, một bàn tay lớn giơ ra, lòng bàn tay với lớp kén mỏng dùng lực rất ổn, thể trọng của Dung Quyện lại nhẹ hơn so với người cùng lứa, thế là cánh tay y nhanh chóng bị người ta nắm lấy, rồi bị kéo đỡ lên xe.

“Ngài…” Dung Quyện suýt nữa ngã vào một lồng ngực xa lạ, đôi mặt đào hoa trợn tròn.

Màn xe buông xuống, người lái xe ngựa là lính xuất ngũ, nhận được ám chỉ của Tạ Yến Trú, nhanh chóng kéo dây cương, xe ngựa lao vút vào trong bóng đêm.

Dung Thừa Lâm ở đằng sau khựng lại một bước, nhìn chiếc xe dần dần đi xa, phất tay áo, cười lạnh. Đám quan viên không tiện bàn luận chuyện nhà ông ta, lúng ta lúng túng đứng bên cạnh.

Ở trong xe, Dung Quyện ôm dạ minh châu được ban thưởng, cảm giác kinh ngạc ban đầu nhanh chóng biến mất.

Cú kéo tay của hắn ban nãy khiến đầu y càng thêm choáng váng: “Xe ngựa của ngài thật mát, không giống xe phủ lông chồn của ta… Chẳng có chút gió nào.”

Nói xong y nghẹo đầu ngủ thiếp đi.

Tạ Yến Trú không nói gì.

Trong tình cảnh thế này mà vẫn có thể vô tâm chợp mắt, thật không sợ bị hắn ném xuống xe à.

Trên con đường dài, ngoại trừ tiếng báo canh giờ thỉnh thoảng vang lên thì chỉ còn tiếng bánh xe kêu lạch cạch trên con đường đá xanh.

Ánh sáng của dạ minh châu chiếu lên dung nhan ngà say của Dung Quyện, cảm giác như đang tua ngược về khi bữa tiệc diễn ra, lúc mà ánh nến trong đình hắt xuống mặt y.

Khóe mắt Tạ Yến Trú hơi cong, trong đầu hiện lên dáng vẻ lúc y nói.

"... Ta thật lòng hy vọng tướng quân và các chiến sĩ sống lâu trăm tuổi."

Ai cũng hiểu tầm quan trọng của quân đội, nhưng xưa nay cũng chẳng thiếu kẻ phản quốc vì chút quyền lợi trước mắt. Còn thanh niên trước mắt, kẻ ác trong miệng mọi người, đầu tiên là lén lút tặng thuốc bổ cho hắn, sau đó lại quyên tặng dược liệu có thể cứu mạng.

Tạ Yến Trú muốn tìm thử liệu trong đó liệu có ẩn giấu mưu đồ gì không nhưng lại chẳng có thu hoạch gì. Buổi cung yến hôm nay, đối phương gần như gây hấn với hơn nửa triều thần, cho dù đầu óc Dung Thừa Lâm có vấn đề cũng sẽ không quyết đoán tới mức dám dựng lên âm mưu với cái giá lớn như thế.

Tới cửa phủ đệ, Dung Quyện bị buộc tỉnh lại.

Cơ thể y lung lay giống như đóa hoa trắng nhỏ lay động trong gió, say khướt nói: “Tướng quân, chuyển hết mấy cái rương bảo bối của ta tới chỗ ngài đi.”

“Không cần.” Tạ Yến Trú thản nhiên nói.

Dung Quyện buồn ngủ đáp: “Sao mà được?”

Chính y đã mở miệng nói quyên tặng thuốc tốt cho binh lính, không làm thì chính là tội khi quân đó.

Dung Quyện vươn tay vỗ vỗ lên bờ vai rộng, kéo đai lưng xuống, khẳng khái mở túi tiền: “Ngài đừng ngại, yên tâm chuyển đi thôi.”

Tạ Yến Trú cụp mắt nhìn con ma men áo quần không xộc xệch đang ăn nói lung tung kia: “Phòng cậu đang ở cũng là của ta.”

Hệ thống: [Đờ mờ, lưu manh!]

Dung Quyện chớp chớp mắt, minh oan cho Tạ Yến Trú, bởi vì y chợt nhớ ra chuyện hiện giờ y đang ở phủ đệ của người ta.

“Ha ha ha… Trí nhớ tướng quân tốt quá, ta quên béng mất.”

Thật lợi hại!

“…”

Truyện bên lề:

Phần 1:

Dung Quyện: Mệt mỏi quá…

Khẩu Khẩu: Cậu làm gì đâu mà kêu mệt?

Dung Quyện: Động mồm động mép!

Phần 2:

Dung Quyện: Hóa ra đây là nhà ngài, ta ở hai ngày thì quên mất tiêu, may mà ngài còn nhớ.

Y giơ ngón tay cái lên: Không hổ là thủ lĩnh chuyên dẫn binh chiến đấu, trí nhớ kinh vcl.

Tạ Yến Trú: … Ngươi đang khen ngợi cái gì?

Phần 3:

Tạ Yến Trú: Tên công tử bột chỉ được vẻ ngoài này sao lại đối xử với ta tốt như thế?

Dung Quyện: … Hắn lại đang cảm động cái gì thế?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc