Tôi có chút cạn lời, thầm nghĩ cái chỗ Tử Trúc Lâm đó chẳng qua chỉ xảy ra vài vụ tai nạn liên quan đến nhân viên giao hàng thôi mà, có đến mức đáng sợ như vậy không?
Biết tôi là nhân viên giao hàng mới đến, hơn nữa còn phụ trách khu vực Tử Trúc Lâm, Vương Tam Hạo và Lưu Tử Minh rõ ràng có ý lảng tránh tôi, cho dù tôi có mời thuốc họ cũng lắc đầu bảo không hút nữa.
Tôi tự chuốc lấy mất mặt, chán nản đi loanh quanh trong tiệm, cuối cùng chú ý đến một vài bưu kiện chất đống trong góc.
Tần Đại Hữu nói với tôi, những bưu kiện này chính là của Tử Trúc Lâm, nhưng vì không có người đi giao nên cứ vứt ở đây, có người đến lấy thì mang đi, không có ai đến lấy thì cứ để đó bám bụi.
Tôi nghĩ đằng nào lát nữa những bưu kiện này cũng do tôi phụ trách giao, nên cũng không ngồi không, bắt đầu sắp xếp lại.
Bưu kiện ước chừng có hơn năm mươi cái, vừa sắp xếp tôi vừa khấp khởi mừng thầm trong lòng, giao hết hơn năm mươi cái này là được một trăm tệ rồi, hơn nữa hơn một giờ chiều ai biết được có còn thêm nữa không?
Tính toán như vậy, hôm nay trừ lương cơ bản ra, chắc chắn ta sẽ kiếm được một trăm tệ.
Cố thức đến một giờ chiều, xe tải của mấy công ty chuyển phát nhanh lục tục kéo đến, Chu Thuận gọi người dỡ hàng, tôi cũng tham gia vào.
Lúc dỡ hàng đều sẽ nhìn địa chỉ người nhận ghi trên đó, sau đó phân chia từng khu vực ném vào những chỗ khác nhau.
Hàng của Tử Trúc Lâm lại không có nhiều, cộng thêm hơn năm mươi cái còn lại, tổng cộng chưa tới một trăm bưu kiện.
Trong tiệm có ba chiếc xe ba gác điện, trong đó hai chiếc có thùng xe phía sau rộng rãi đã bị Vương Tam Hạo và Lưu Tử Minh lái đi, chỉ còn lại chiếc xe ba gác có thùng xe nhỏ, là để lại cho tôi.
Tôi chuyển từng bưu kiện lên xe, chuẩn bị xuất phát đi giao hàng.
Trước khi đi Chu Thuận gọi tôi vào trong nhà, đưa cho tôi một tấm bản đồ, bản đồ vẽ tuyến đường từ tiệm đến Tử Trúc Lâm, không những thế còn đánh dấu tọa độ các tòa nhà trong Tử Trúc Lâm, hơn nữa còn phân chia thứ tự trước sau.
Đồng thời với việc đưa bản đồ cho tôi, Chu Thuận vẻ mặt ngưng trọng nhìn tôi nói:
“Nhớ kỹ ba điểm tôi đã nói với cậu."
Tôi cảm thấy Chu Thuận hơi lải nhải, nhưng dù sao anh ta cũng là vì muốn tốt cho tôi, cất bản đồ đi tôi gật đầu cười nói:
“Yên tâm đi anh Chu, em đều nhớ trong lòng rồi, đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."
"Ừ, tốt.”
Chu Thuận cũng không nói thêm gì nữa.
Chuẩn bị xong xuôi tôi cũng không lề mề thêm, leo lên chiếc xe ba gác vặn chìa khóa, bình bịch lái về phía trước.
Đừng thấy chiếc xe ba gác này hơi tã hơi nhỏ, nhưng tốc độ thực sự không chậm, chạy ba mươi dặm là chuyện nhỏ.
Tôi chỉ phụ trách khu dân cư Tử Trúc Lâm, những nơi khác không thuộc quyền quản lý của tôi, dọc đường cũng không dừng lại, cứ men theo đường lớn chạy thẳng về phía trước.
Chỗ Tử Trúc Lâm cách tiệm không xa lắm, lái xe ba gác khoảng 45 phút là tới.
Chỉ là đi theo bản đồ tiến về phía trước, tôi lại phát hiện chỗ Tử Trúc Lâm này hẻo lánh không bình thường, lúc đến nơi gần như không có bóng người, ngay cả những người bán hàng rong ven đường cũng bắt đầu thưa thớt dần.
Có lẽ vì được thiết kế theo bố cục của khu dân cư ngày trước, nên khu dân cư này rộng một cách dị thường.
Các tòa nhà bên trong cơ bản đều cao ba tầng, chỉ là sự cũ kỹ của những ngôi nhà hoàn toàn không thể che giấu được, có tòa nhà bề ngoài đã bắt đầu bong tróc, có tòa thậm chí đã bị dây leo bám đầy.
Thật sự không hiểu nổi cái chỗ này đã cũ nát đến mức này rồi tại sao còn chưa phá đi xây lại.
Khu dân cư chỉ có một cổng lớn, trước cổng cũng không phải là cửa điện gì, chỉ có một thanh chắn ngang giữa đường.
Dừng xe lại, tôi tiện tay lấy điếu thuốc trong túi ra, cười híp mắt đi về phía bác bảo vệ đang ngồi uống trà trước cổng.
Bác bảo vệ là một ông lão trông có vẻ đã ngoài sáu mươi, tôi rút một điếu thuốc từ trong bao đưa cho bác, cười nói:
“Bác ơi, cháu là người giao hàng. Bác tạo điều kiện, mở cửa cho cháu với ạ?"
"Người giao hàng?”
Bác bảo vệ cũng không khách sáo, nhận lấy điếu thuốc tôi đưa ngậm lên miệng.
Tôi lấy bật lửa châm thuốc cho bác, "Hôm nay cháu mới đến, phụ trách giao hàng cho khu dân cư này, bác xem cả một xe hàng đang để đằng kia kìa."
Nói rồi tôi đưa tay chỉ vào chiếc xe ba gác chất đầy bưu kiện.
Tôi vừa đến đã mời thuốc lại còn châm lửa, giọng điệu nói chuyện cũng chân thành, bác bảo vệ cười híp mắt liếc nhìn tôi một cái nói:
“Hàng của khu dân cư này không dễ giao đâu..."
"Bác nói vậy là có ý gì ạ?”
Mặc dù tôi có thể đoán được ý trong lời nói, nhưng vẫn giả ngu hỏi.
Bác bảo vệ không giải thích, xua tay nói:
“Tôi họ Giang, bảo vệ của khu dân cư này, cả ngày tôi đều ở đây. Cậu giao hàng xong thì mau chóng đi đi, rời khỏi đây trước khi trời tối là được."
Rời khỏi đây trước khi trời tối, lại là câu nói này.
Tôi cũng không tiện hỏi tiếp, gật đầu cảm ơn rồi chạy chậm leo lên xe ba gác lái vào trong khu dân cư.
Bên trong khu dân cư không vắng vẻ cho lắm, cách cổng không xa có một công viên nhỏ, bên trong có một số thiết bị tập thể dục, tuy hơi cũ kỹ nhưng vẫn có vài bà lão ông lão đang tập thể dục, trò chuyện việc nhà ở bên trong.
Trước khi đến tôi đã phân loại qua, những bưu kiện gần cổng khu dân cư thì để ở chỗ dễ lấy, những bưu kiện ở xa hơn thì đều xếp đè ở dưới, như vậy cũng có thể tiết kiệm được không ít thời gian.
Tòa nhà này có hai nhà cần giao hàng, một nhà ở tầng hai một nhà ở tầng năm, người ra lấy hàng ở tầng hai là một người đàn ông trung niên, trực tiếp ký nhận xé biên lai rồi quay vào nhà, cũng chẳng nói lời thừa thãi nào.
Ngược lại lúc giao lên tầng năm lại xảy ra chút vấn đề.
Người sống ở tầng năm là một cô gái, tuổi chừng ngoài hai mươi, lúc mở cửa nhìn thấy tôi thì hơi sững lại, mờ mịt hỏi:
“Sao người giao hàng lại đổi người rồi? Tôi nhớ là một chị gái cơ mà."
Trước đó Tần Đại Hữu từng nói với tôi ngoài tôi ra thì còn ba người nữa phụ trách khu vực này, người đầu tiên là ông chú trung niên, người thứ hai là cậu thanh niên trai tráng, người thứ ba thì không nói.
Bây giờ xem ra chẳng lẽ nhân viên giao hàng thứ ba là nữ?
Điều này làm tôi có chút bất ngờ, người đi giao hàng đa phần đều là thanh niên trai tráng, nếu không cũng là những ông chú lớn tuổi một chút, phụ nữ thì thật sự rất hiếm thấy.
Khựng lại một chút, tôi cười nói:
“Cô ấy nghỉ việc rồi, tôi là nhân viên giao hàng mới đến, khu vực này sau này do tôi phụ trách."
"Ra vậy.”
Cô gái gật đầu nhưng lại có chút thất vọng, cô ấy cũng không nói thêm gì, nhận lấy bưu kiện nhanh chóng ký tên.
Tôi cất biên lai đi, lúc đang chuẩn bị rời đi, cô gái đó lại đột nhiên cười nói với tôi:
“Anh trai anh thật tài giỏi, đi giao hàng mà cũng không quên chăm sóc trẻ con."
Chăm sóc trẻ con?
Tôi ngạc nhiên quay đầu nhìn cô gái, cô gái cười hì hì đưa tay chỉ vào bên cạnh tôi, sau đó liền đóng cửa lại.
Tôi quay đầu nhìn bên cạnh mình, rõ ràng chẳng có gì cả, lấy đâu ra trẻ con?
Cô gái này đang chơi khăm à? Bất đắc dĩ mỉm cười xoay người đi xuống lầu.
Có một khởi đầu suôn sẻ, công việc phía sau cũng tiến triển rất thuận lợi, hơn một trăm kiện hàng không bao lâu đã giao được quá nửa. Không thể không nói giao hàng đúng là một công việc dùng sức lực, tầng bốn tầng năm leo lên rồi lại leo xuống xuống rồi lại leo lên, lăn lộn một hồi mồ hôi nhễ nhại.
Cũng may trước đây lúc nhập ngũ tôi đã rèn luyện thân thể, chút tiêu hao này cũng không đến mức khiến tôi không chịu nổi.
Khu dân cư Tử Trúc Lâm thực sự rất rộng, có lẽ là đã gộp toàn bộ khu vực này thành một khu dân cư.
Lái chiếc xe ba gác dừng dừng đi đi suốt một chặng đường, bưu kiện phía sau cũng đã giao được gần một nửa, mà tôi vẫn chưa nhìn thấy điểm cuối của khu dân cư.
Tòa nhà 44 phòng 401, tôi cúi đầu nhìn thông tin người nhận trên bưu kiện và biển số nhà của tòa nhà trước mặt, sau khi xác nhận không sai sót liền cầm bưu kiện đi lên lầu.
Bưu kiện này so với những cái trước có hơi rách nát, tôi liếc mắt một cái đã nhận ra sự khác biệt của bưu kiện này. Chắc là bưu kiện chất đống trong tiệm, chứ không phải hàng mới đến hôm nay.
Một hơi leo lên tầng bốn, tìm được phòng 401, tôi đưa tay gõ cửa, tiện thể gào lên một tiếng:
“401 có ai ở nhà không, giao hàng đây!"
Hiệu quả cách âm của những ngôi nhà cũ đều không ra sao, tôi đứng chôn chân trước cửa một lúc lâu cũng không nghe thấy động tĩnh gì, tôi một tay cầm bưu kiện, một tay đập cửa gào to:
“401 có ai ở nhà không, tôi đi giao hàng!"
Bên trong vẫn không có động tĩnh, tôi nghĩ chắc người không có ở nhà, dù sao hôm nay cũng không phải cuối tuần, đoán chừng người nhà sợ là đi làm rồi. Đang định lấy điện thoại ra gọi cho số liên lạc của người nhận.
Lúc chờ máy kết nối, trong điện thoại tút tút không nghe thấy có người bắt máy, lúc tôi đang định bực bội cúp máy, thì đột nhiên nghe thấy từng hồi chuông điện thoại vang lên.
Tiếng chuông điện thoại vang lên ở phía sau, tôi đột ngột quay đầu lại, phát hiện một ông lão không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở phía sau, trên tay cầm một chiếc điện thoại cục gạch.
Ông lão chắc là sống ở phòng 401, sau khi nhìn thấy tôi thì cười với tôi nói:
“Chàng trai đến giao hàng à?"
"Bác ơi, bác ở phòng 401 ạ?”
Tôi gật đầu, đánh giá ông lão một lượt, nghi hoặc hỏi.
Ông lão dáng người còng xuống, tóc hoa râm, thoạt nhìn tuổi cũng tầm sáu bảy mươi, điều khiến tôi kỳ lạ là sắc mặt ông lão cực kỳ nhợt nhạt, giống hệt như một tờ giấy trắng vậy.
Ông lão gật đầu nói mình sống ở phòng 401, sau đó trước mặt tôi lấy chìa khóa ra mở cửa.
"Bác ơi, đây là bưu kiện của bác, bác ký nhận giúp cháu với."
Ông lão nhận lấy bưu kiện lắc đầu với tôi:
“Chàng trai, bác không biết viết chữ, tờ biên lai này có thể không ký được không?"
Tôi bắt đầu do dự, tôi lần đầu tiên đi giao hàng, cũng không biết biên lai không ký thì có hiệu lực hay không.
Thấy tôi do dự không quyết, ông lão hiền từ cười nói với tôi:
“Thế này đi, trong nhà bác có hộp mực in, nếu thật sự không được thì bác điểm chỉ cho cháu."
"Làm phiền bác rồi ạ.”
Nghe ông lão nói vậy tôi cũng không chần chừ nữa.
Ông lão xua tay xoay người đi vào trong nhà, không bao lâu sau liền bước ra.
Điều khác biệt là, lúc bước ra trên ngón cái của ông lão không chỉ có mực in đỏ, trên tay kia còn có thêm một cái hộp.
Ông lão trước mặt tôi in một dấu tay đỏ lên biên lai, xoay người cầm cái hộp nói với tôi:
“Tôi muốn gửi cho con trai tôi một món đồ, không biết chỗ cậu có gửi được không?"