Bùi Minh Tự khiếp sợ nhìn người phụ nữ trước mặt vừa thay đổi sắc mặt trong chớp mắt. Hắn muốn mở miệng nói chuyện nhưng hàm đã bị tay cô bóp chặt cứng, không thể cử động. Ngay sau đó, hai ngón tay thon dài của cô thô bạo thọc vào, khuấy đảo trong khoang miệng hắn.
Đầu ngón tay Hứa Ý quấy loạn không theo quy luật nào, vừa kẹp lấy cái lưỡi đang cố chống cự của hắn liền lôi ra ngoài, khiến Bùi Minh Tự vừa thấy đau đớn lại vừa cảm thấy nhục nhã ê chề.
Chơi đùa một lúc, Hứa Ý rút những ngón tay ướt dầm dề ra, rồi bôi đám nước bọt dính trên tay lên mặt hắn đầy vẻ sỉ nhục.
Ngước mắt lên nhìn, quả nhiên khuôn mặt tuấn tú của Bùi Minh Tự đã tức đến đỏ bừng.
Hắn thở hổn hển, trên mặt còn dính nước bọt nhớp nháp, trong lòng giận sôi sục nhưng ngoài mặt vẫn buộc phải dịu giọng: "Cô muốn gì? Tiền? Hay thăng chức?"
"Cô bình tĩnh một chút, đừng kích động mà hủy hoại chính mình, điều kiện gì chúng ta cũng có thể thương lượng."
Hứa Ý rút tờ giấy lau tay, nghiêng đầu nhìn hắn cười ác liệt: "Những thứ anh nói đó, hiện tại tôi đều không muốn."
Cô tiến lại gần, nâng cằm hắn lên bắt hắn nhìn thẳng vào mình: "Bây giờ tôi chỉ muốn xem thử, liệu Bùi tổng cao cao tại thượng, tự cho mình là thanh cao, có thể giống như một con súc sinh chỉ biết động dục hay không thôi."
Bùi Minh Tự kinh ngạc nhìn cô, gắt lên: "Cô có biết mình đang nói cái gì không hả?"
Hứa Ý không trả lời, chỉ lạnh lùng đe dọa rằng nếu hắn còn dám la lối, cô sẽ chụp ảnh khỏa thân của hắn gửi vào hòm thư công ty, để tất cả mọi người cùng chiêm ngưỡng thân thể da^ʍ đãиɠ này của sếp tổng.
Quả nhiên, Bùi Minh Tự lập tức ngậm miệng.
Hứa Ý buông tay khỏi cằm hắn, ánh mắt lộ vẻ nghiền ngẫm. Ngón tay cô trượt dài xuống dưới, dừng lại trên chiếc áo sơ mi, đầu ngón tay lơ đãng du tẩu khắp cơ thể hắn.
Đúng như dự đoán, sắc mặt người đàn ông lập tức tối sầm lại, đôi lông mày anh tuấn nhíu chặt, thân hình cao lớn khẽ run lên một cái rất khó phát hiện.
Động tác cực kỳ nhỏ, nhưng không qua mắt được cô.
Trong lòng Hứa Ý dâng lên một trận kɧoáı ©ảʍ. Xem ra đóa hoa cao lãnh, ngạo mạn tự phụ Bùi Minh Tự cũng chẳng phải kiên cường bất khả xâm phạm như vẻ bề ngoài.
Dù giờ phút này hắn cố tỏ ra trấn định, nhưng sâu trong thâm tâm chắc chắn đang sợ hãi.
Đây là ván cờ giữa cô và hắn. Cô càng tỏ ra bình tĩnh, vân đạm phong khinh, hắn sẽ càng hoảng loạn, lộ ra càng nhiều sơ hở và yếu điểm. Cô sẽ trở thành kỳ thủ khống chế toàn cục, còn hắn, chỉ có thể cam chịu làm quân cờ bị cô tùy ý đùa bỡn trong tay.
Cô bắt đầu thong thả cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của hắn.
Bùi Minh Tự trợn tròn mắt, liều mạng giãy giụa vặn vẹo cơ thể, ý đồ thoát khỏi chiếc còng tay đang khóa chặt. Khi nhận ra không thể thoát được, hắn nghiến răng hung tợn nói: "Hứa Ý! Tôi cho cô cơ hội cuối cùng! Thả tôi ra ngay bây giờ, tôi sẽ không truy cứu bất kỳ trách nhiệm nào của cô."