Cô đặt mạnh cái ly sang một bên, khoanh tay trước ngực, ánh mắt lạnh băng, lẳng lặng chờ đợi hắn tỉnh lại.
Bóng đêm ngoài cửa sổ đã sẫm màu, thi thoảng vọng lại vài tiếng còi xe. Trong phòng tĩnh lặng như tờ, tiếng thở nặng nề của người đàn ông trở nên rõ mồn một.
Không biết qua bao lâu, Bùi Minh Tự lờ mờ mở mắt ra từ cơn mê. Hắn chỉ thấy đầu óc quay cuồng khó chịu, cơn đau đầu ập đến từng cơn.
Theo bản năng, hắn định đưa tay lên day huyệt thái dương, nhưng tay phải lại bị một lực lượng nào đó kìm hãm. Tiếng kim loại va chạm "lạch cạch" vang lên khiến hắn bừng tỉnh ngay lập tức.
Trong tầm mắt, cô nhân viên Hứa Ý vốn ngày thường vâng vâng dạ dạ đang ngồi một bên, lạnh lùng nhìn hắn chằm chằm.
Bùi Minh Tự linh cảm thấy điều chẳng lành, quay đầu lại liền phát hiện cổ tay mình bị còng vào đầu giường. Sự kinh ngạc và phẫn nộ cùng lúc ập lên mặt, hắn quát: "Cô đang làm cái quái gì vậy?!"
Hứa Ý vẫn ngồi vững vàng trên ghế, tư thế thả lỏng. Thấy hắn quát tháo mình như mọi ngày, trong mắt cô không hề có chút hơi ấm, khóe miệng nhếch lên nụ cười châm biếm, khẽ nói: "Đừng nóng giận mà, tôi chỉ muốn cho anh nếm thử mùi vị bị người khác khống chế thôi."
Giọng cô bình thản, nhưng lại như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào hắn.
"Cô có ý gì? Tôi cảnh cáo cô, nhân lúc tôi còn chưa muốn truy cứu trách nhiệm thì mau mở ra, bằng không hậu quả cô không gánh nổi đâu."
Bùi Minh Tự quả không hổ là người cầm quyền của công ty lớn, chỉ sau một thoáng hoảng loạn, hắn liền bình tĩnh lại, bắt đầu dùng đòn tâm lý đánh vào nỗi sợ hãi về tương lai để phá vỡ lớp vỏ cứng rắn của cô.
Hứa Ý rời khỏi ghế, chậm rãi bước đến bên mép giường. Cô từ từ ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn, cười khẽ: "Anh đúng là loại người ở hoàn cảnh nào cũng biết cách đàm phán. Đầu óc linh hoạt, gia thế tốt, lại còn đẹp trai. Tôi so với anh, quả thực là một trời một vực."
Bùi Minh Tự không hiểu sao cô lại nói những lời này vào lúc này, nhưng thấy sắc mặt cô dịu xuống, hắn nghĩ mình đã tìm được cơ hội, liền nương theo lời cô: "Cô tên là Hứa Ý đúng không? Thực ra cô không cần tự phủ định mình như vậy."
Không ngờ hắn còn nhớ tên mình, Hứa Ý bỗng nhiên có kiên nhẫn nghe hắn nói tiếp.
Thấy cô im lặng, hắn biết mình đã có một tia hy vọng, bèn ổn định tinh thần, tiếp tục: "Tuy mấy tháng nay kế hoạch của cô chưa được thông qua, nhưng vạn sự khởi đầu nan mà, đúng không?"
"Bản kế hoạch cô chuẩn bị lúc nộp hồ sơ rất hoàn hảo, tôi tin rằng ŧıểυ thư Hứa Ý trong tương lai chắc chắn sẽ còn phát huy tốt hơn nữa."
Nói xong, Bùi Minh Tự quay đầu nhìn cô, thấy trên mặt người phụ nữ dần hiện lên ý cười, như thể đã lọt tai những lời hắn nói, khiến trong lòng hắn trút được một hơi thở nhẹ nhõm.
Nhưng ngay giây tiếp theo, mặt hắn bị người ta dùng lực bóp chặt nâng lên, miệng bị ép phải mở ra thành hình chữ "O".