"Tại sao tôi không thể quay lại? Đây là nhà tôi mà!" Tần Niệm ung dung nói.
Phải nói là những đồ ngon cô ăn trước đây không hề lãng phí, vừa nhìn thấy Tần Thanh Thanh, đầu óc cô lập tức trở nên linh hoạt.
"Nhà cô cái gì?" Tần Thanh Thanh tức giận chỉ vào Tần Niệm. "Cô nhìn cho rõ đi, tôi mới là con gái ruột của nhà này, cô là đứa bị bế nhầm!"
"Đúng vậy, tôi thừa nhận mà!" Tần Niệm cười, đôi môi đỏ mọng cong lên. "Nhưng có ích gì đâu? Hộ khẩu của tôi ở nhà họ Tần, tôi chính là con gái của nhà này!"
Cô gái hơi hất cằm lên, khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ kiêu ngạo, giọng điệu khi nói chuyện lộ rõ vẻ khinh miệt và coi thường.
"Hộ khẩu của cô vẫn còn ở bên khu nhà tập thể kia phải không? Vậy thì cô vẫn là người bên đó thôi!"
Tần Thanh Thanh tức điên lên vì dáng vẻ của cô. Vốn dĩ Tần Niệm là nữ chính truyện ngọt ngào sủng ái, đương nhiên có thể coi thường tất cả mọi người, nhưng bây giờ cốt truyện đã thay đổi rồi, cô ta đã trở về, Tần Niệm dựa vào cái gì mà kiêu ngạo như vậy?
"Không phải chỉ là hộ khẩu thôi sao? Lát nữa tôi nói với bố tôi, loáng cái là chuyển về ngay."
"Thế à?" Tần Niệm cười khúc khích. "Vừa nãy bố còn đích thân nói với tôi, chuyện hộ khẩu để sau hãy bàn, không vội. Cô muốn tôi chuyển hộ khẩu đi hả? Tôi thấy không dễ thế đâu!"
Khóe miệng Tần Niệm hơi nhếch lên, ánh mắt liếc nhìn cô ta từ trên xuống dưới, bắt chước giống hệt ánh mắt trong mấy bộ phim Hồng Kông, quả nhiên làm Tần Thanh Thanh tức đến méo cả miệng.
"Cô đừng đắc ý, sớm muộn gì cũng có lúc cô phải khóc!"
Tần Thanh Thanh buông lời độc địa, cô ta dù có liều mạng cũng phải chuyển hộ khẩu của Tần Niệm ra ngoài, càng nhanh càng tốt, để vả mặt cô thật mạnh!
"Thế à, vậy thì tôi cứ đợi đấy!"
Tần Niệm nghiêng đầu nhìn cô ta với vẻ mặt cực kỳ đáng đòn, xoay người lắc lư bước đi, làm Tần Thanh Thanh tức giận mắng chửi "Đồ hồ ly tinh!"
Tần Niệm chắc chắn rằng với bản lĩnh của Tần Thanh Thanh, chuyện này mười phần thì chín phần là xong xuôi rồi, cô cứ ngoan ngoãn ở nhà đợi người ta đến tận cửa cầu xin chuyển hộ khẩu là được.
Tâm trạng đang tốt, thế mà lại đụng mặt hai người đi tới, trong lòng cô thầm kêu xui xẻo.
"Ây dô, đây chẳng phải là Tần Niệm sao, tôi nghe nói cô bị đuổi ra khỏi nhà từ lâu rồi cơ mà. Sao thế? Mặt dày chạy về, rồi lại bị đuổi ra à?"
Hàn Mai nói xong liền nhìn cô bạn thân Mã Nha cười cợt, cuối cùng cũng để cô ta bắt được cơ hội rồi.
Lần trước nghe nói nhà họ Tần xảy ra chuyện, cô ta xỏ vội đôi giày chạy ra hóng hớt, giẫm hỏng cả gót giày mà chẳng xem được gì. Nghe nói Tần Niệm đã đi từ sớm, không ngờ lần này lại đụng mặt.
"Nghe nói? Chỉ cần tai cô không điếc thì đã chẳng nghe thấy mấy lời như vậy. Xét thấy những gì cô nghe chẳng có câu nào đúng, tôi khuyên cô nên đến bệnh viện khám tai cho cẩn thận, kẻo làm chậm trễ bệnh tình!"
Tần Niệm vẫn nhớ rõ bản tính của cô gái này hồi ở chợ đen lần trước, cộng thêm những lời cô ta vừa nói khi gặp mặt, càng cảm thấy cô ta chua ngoa cay nghiệt. Máu chiến đấu trong người không thể kìm nén được nữa, cô bèn trực tiếp phản kích luôn.
Hàn Mai vốn tưởng rằng gặp phải chuyện như vậy, Tần Niệm chắc chắn là sẽ lủi thủi cụp đuôi, không ngờ cô lại càng kiêu ngạo hơn trước, trông còn toát lên một chút khí chất khó tả.
"Tôi nói này, sao cô lại không biết xấu hổ thế nhỉ? Chiếm đoạt thân phận của người ta bao nhiêu năm, bây giờ còn dám nghênh ngang đi lại trong khu đại viện như vậy, mau cút về cái khu nhà tập thể của cô mà trốn đi!"
"Tôi có gì mà phải xấu hổ? Là tôi lúc còn quấn tã tự bò nhầm nhà chắc? Trong chuyện này, tôi cũng là nạn nhân. Lẽ nào tôi làm nạn nhân rồi thì phải mang cảm giác tội lỗi và suy sụp tinh thần sao?"