Nhà Thiết Kế Thời Trang Xuyên Thành Nữ Phụ Truyện Ngược Thập Niên

Chương 37

Trước Sau

break

Tần Niệm ngẫm nghĩ về tính cách chỉ một lòng muốn thăng chức của Tần Đại Hải, rồi liên hệ với cốt truyện trong sách. Lẽ nào chuyện này có liên quan đến việc xưởng sắp bầu phó giám đốc dạo gần đây?

Nhưng việc bầu phó giám đốc thì có liên quan gì đến cái hộ khẩu của cô chứ? Nhất thời cô không thể nghĩ ra được, nên dứt khoát không thèm nghĩ nữa. Dù sao thì cô cũng đã quyết tâm phải chuyển cái hộ khẩu này đi, cùng lắm là tốn thêm chút chất xám mà thôi!

Thế là cô lập tức đứng dậy chuẩn bị rời đi: "Mẹ, anh cả, vậy con xin phép về trước đây. Con cũng ở lại khá lâu rồi, lần sau con sẽ lại đến thăm mọi người."

Lần sau đến để làm thủ tục hộ khẩu.

"Niệm Niệm ở lại nhà ăn cơm đã, đến giờ cơm mất rồi!" Tần Kiến Quốc vội vàng giữ lại. Làm gì có cái đạo lý đến giờ cơm rồi mà còn để khách ra về.

"Đúng đấy, con còn mang đến bao nhiêu là trái cây, mẹ vẫn chưa kịp chuẩn bị đồ gì cho con mang về cả."

Lâm Quý Mai lúng túng xoa tay. Những món đồ tẩm bổ đó là bà ta định giữ lại cho con dâu dưỡng thai, còn kẹo thì Thanh Thanh rất thích ăn, nên bà ta thực sự không biết nên để Niệm Niệm mang thứ gì về.

Tần Niệm liếc nhìn hộp sữa mạch nha và túi kẹo cứng trái cây đặt trên bàn. Tuy cô có tâm hồn ăn uống, nhưng thực sự chẳng có chút hứng thú nào với hai món đồ này.

"Không cần đâu ạ, mọi người cứ giữ lại mà dùng."

Hôm nay hợp tác xã cung tiêu vừa nhập kẹo sữa Đại Bạch Thố, bánh đào xốp và bánh gạo nếp. Cô đã mua mỗi loại một cân, hiện tại đang cất trong không gian chứa đồ của mình. Về nhà cô nhất định phải nếm thử xem kẹo sữa và điểm tâm của thời đại này có gì khác biệt so với thời hiện đại.

Tần Niệm khéo léo từ chối lời mời ở lại ăn cơm của Lâm Quý Mai. Trong ấn tượng của cô, bữa ăn của nhà họ Tần cũng chỉ quanh quẩn vài món đó. Ở thời đại này, dù điều kiện có tốt đến mấy thì cũng phải dùng tem phiếu để mua lương thực.

Tối nay cô đã dự định về nhà làm món móng giò hầm. Từ sau khi thân thiết với bác thợ bán thịt, cuộc sống của cô đã trở nên tươi đẹp hơn rất nhiều. Hôm nay bác thợ đã cố tình để dành cho cô hai cái móng trước, còn bảo rằng ăn móng trước cho may mắn, dễ cào ra tiền!

Tần Niệm còn chưa bước ra khỏi sân thì Tần Kiến Quốc đã vội vàng đuổi theo:

"Niệm Niệm, đợi anh một chút!"

Tần Niệm quay đầu lại. Cô vẫn có ấn tượng khá tốt với người anh trai này.

"Cái này, lần trước đến khu nhà tập thể anh đã định mang cho em rồi." Tần Kiến Quốc gãi đầu. "Vừa hay hôm nay em về, em cầm lấy mang về đi."

Tần Niệm nhìn lướt qua, đó là một cuốn sổ tay dày cộp có bìa cứng. Cô mở trang đầu tiên ra, bên trên có viết dòng chữ: "Học tập chăm chỉ, ngày ngày tiến lên."

"Đi làm rồi thì sao có thể thiếu một cuốn sổ tay tử tế được. Đây là cuốn sổ anh nhờ đồng nghiệp mang từ thủ đô về, em cứ giữ lấy mà dùng."

"Vậy thì em xin cảm ơn anh cả, em đang định tìm mua một cuốn đây!" Tần Niệm cất cuốn sổ tay vào túi xách chéo, mỉm cười chào tạm biệt Tần Kiến Quốc.

Thấy Tần Niệm đã nhận lấy cuốn sổ, Tần Kiến Quốc khẽ thở phào nhẹ nhõm:

"Sau này em nhớ thường xuyên về nhà ăn cơm nhé!"

Tần Niệm không quay đầu lại, cũng chẳng lên tiếng đáp lời, chỉ giơ tay vẫy vẫy từ phía sau. Cô chắc chắn rằng bản thân rất khó có thể làm được điều đó.

Vừa bước ra khỏi cổng, cô đã chạm mặt một người. Tần Niệm còn chưa kịp nhìn rõ đối phương là ai thì đã nghe thấy một giọng nữ lanh lảnh cất lên chất vấn:

"Sao cô lại về đây?"

Người trước mắt thấp hơn cô, mặc một chiếc váy liền thân màu hồng, trông da dẻ có chút ngăm đen.

Tần Niệm cúi đầu nhìn kỹ khuôn mặt, đây chẳng phải là Tần Thanh Thanh sao. Cô nhớ lúc ở nhà cô ta còn gọi cô là chị Niệm Niệm để giả vờ đáng thương, bây giờ ra ngoài thì ngay cả làm bộ làm tịch cũng chẳng thèm nữa.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc