Một lát sau, hắn nghe thấy phía sau truyền đến một giọng nói có chút bập bẹ: "Ngươi... tỉnh... rồi."
Đó là quan thoại của nước Đại Triệu, nhưng nghe vô cùng gượng gạo, giống như đứa trẻ vừa mới học nói.
Trong lòng Tần Tranh khẽ động, lập tức xoay người, quỳ ngồi trên tấm chăn, trịnh trọng hành lễ: "Tại hạ Tần Tranh, đa tạ..." Hắn khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Đa tạ ơn cứu mạng của cô nương."
Tiểu A phiên dịch lại một lần, rồi dạy Thẩm Nhược Khinh một câu khác.
Vì loại ngôn ngữ xa lạ này đọc lên thực sự có chút trúc trắc, Tiểu A nói một chữ, Thẩm Nhược Khinh đọc một chữ: "Không... cần... tạ."
Nghe vậy, Tần Tranh không nhịn được mà nhìn nàng một cái, lại thấy trên mặt nàng lộ ra vài phần khổ sở, rồi chậm chạp nói tiếp: "Ta... tên... Thẩm Nhược Khinh. Thẩm trong ba chấm thủy, Nhược... trong nhược hữu nhược vô, Khinh... trong khinh phiêu phiêu..."
Thẩm Nhược Khinh...
Tần Tranh thầm nhẩm đi nhẩm lại cái tên này vài lần. Ngước mắt nhìn thấy dáng vẻ khổ sở của Thẩm Nhược Khinh, hắn không khỏi mỉm cười. Cảm thấy vị tiên tử cưỡi trăng giáng trần, cao không thể chạm đêm qua, bỗng chốc biến thành một cô nương nhỏ nhắn đáng yêu.
Thôi xong rồi!
Thẩm Nhược Khinh nhìn Tần Tranh đang mỉm cười, chỉ cảm thấy sắp hỏng bét.
Đêm qua nàng vốn nghĩ rằng, vì thế giới này vẫn chưa thức tỉnh văn minh công nghệ, mà mình lại lộ diện. Chi bằng cứ dựa theo kịch bản “Thần Thoại”, dựng lên hình tượng Nguyệt Thần, rồi đứng trên cao hưởng thụ ánh mắt sùng bái của dân bản địa, tiện thể nhờ họ giúp tìm thiết bị phát tín hiệu, nghe thôi đã thấy sảng khoái rồi!
Ai ngờ vừa mở màn đã gặp trắc trở, ngay cửa ải ngôn ngữ đã bị đánh cho tơi bời. Có ai lại đi sùng bái một “thần tiên” nói năng lắp bắp thế này không chứ, chẳng có chút phong thái cao siêu nào cả! Xem ra không thể nghênh ngang tự xưng là “Nguyệt Thần” được rồi, dù có công nghệ cao cũng vô ích, đành phải đổi chiến lược thôi.
Tần Tranh tinh tế thu lại nụ cười, lại cúi đầu nhìn vết thương đã kết vảy trên người mình, nhịn không được hỏi: "Vết thương trên người ta..."
Thẩm Nhược Khinh cố gắng dùng giọng điệu hời hợt như không có gì đáng nói, thế nhưng ngôn ngữ lại làm nàng vấp chân một cái: "Là ta... bôi thuốc... cho ngươi."
Tần Tranh vốn còn dựa theo những câu chuyện gặp tiên từng đọc, tưởng tượng tiên tử đã thi pháp chữa thương cho mình thế nào, nay đột nhiên nghe Thẩm Nhược Khinh nói chính nàng đã tự tay bôi thuốc cho hắn, hắn ngẩn người trong chốc lát, gương mặt tức khắc nóng bừng lên.
Trong lòng Thẩm Nhược Khinh thấy kỳ lạ, sao người này đang nói chuyện lại đỏ mặt rồi?
Ngay sau đó, nàng liền nghe thấy một tiếng "ọt ọt" thật lớn phát ra. Nàng lập tức cúi đầu nhìn về phía bụng của Tần Tranh: "Ngươi... đói bụng sao?" Ha ha, hóa ra là vì bụng kêu nên mới đỏ mặt à, thế này cũng đáng yêu quá rồi!
Tần Tranh lúng túng: "Để cô nương chê cười rồi."
Thẩm Nhược Khinh chẳng khách khí chút nào, cười đến cong cả mắt.
Dung mạo của nàng đủ để khuynh đảo chúng sinh, vượt qua vô số mỹ nhân trong giới giải trí thời đại Tinh Tế, tự nhiên là không hề tầm thường. Hơn nữa dung mạo của nàng lại hoàn toàn phù hợp với thẩm mỹ Cổ Địa Cầu, chính vì thế mới được đông đảo cư dân mạng bỏ phiếu chọn làm người thủ vai Nguyệt Thần. Lúc này nàng khẽ nở nụ cười, giống như một tia sáng xuyên qua mây mù, khiến Tần Tranh nhìn đến ngẩn ngơ.
Rất nhanh, hắn đã hoàn hồn trong ánh mắt nghi hoặc của Thẩm Nhược Khinh, nhưng gương mặt lại đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.
"Ngươi muốn ăn... gì không?" Sau khi nói vài câu, giờ đây Thẩm Nhược Khinh đã nói lưu loát hơn nhiều, vốn dĩ thiên phú ngôn ngữ của nàng đã rất tốt. Nói xong, nàng trực tiếp lấy từ trong nút không gian ra một lọ dịch dinh dưỡng.