Không đúng!
Ý thức mê muội của hắn hoàn toàn tỉnh táo lại, lúc này mới phát hiện đây không phải là mơ, hắn còn sống!
Hắn theo bản năng dùng tay phải không bị thương chống thân mình ngồi dậy, hắn kinh ngạc phát hiện vết thương trên người mình thế mà đã bắt đầu kết vảy. Hắn không thể tin nổi mà sờ lên bụng và cánh tay trái, hai nơi trước đó bị thích khách chém trúng, chảy rất nhiều máu, vậy mà hiện giờ đã đóng vảy rồi.
Tần Tranh có chút ngẩn ngơ, hay là hắn đã hôn mê rất nhiều ngày rồi?
Giây tiếp theo, hắn biết mình đã nghĩ sai. Bởi vì vừa quay đầu lại, hắn đã nhìn thấy Thẩm Nhược Khinh đang tựa vào vách hang nhắm mắt ngủ say.
Tần Tranh nhớ lại những gì đã chứng kiến đêm qua, chấn động trong lòng vẫn chưa tan.
Nhìn nữ tử đang tựa vào vách hang say ngủ, hắn khẽ hít thở nhẹ nhàng, không dám nhìn kỹ thêm, đành thu lại tầm mắt hướng về phía vết thương của mình. Hắn chạm đi chạm lại nhiều lần, xác định vết thương thực sự đã kết vảy chứ không phải là ảo giác của bản thân, trong lòng vừa kinh hãi lại vừa có vài phần cảm giác là lẽ đương nhiên.
Hắn lại nhìn xuống dưới thân, sự ấm áp cảm nhận được từ trong giấc mộng chính là bắt nguồn từ đây.
Chỉ thấy trải dưới thân hắn là một tấm chăn màu thanh diệp, hắn cẩn thận sờ soạn, rõ ràng là một tấm chăn dày không quá một thốn, vậy mà không ngừng tỏa ra hơi nóng, ấm áp đến không tưởng giữa tiết trời đại hàn này.
Một kẻ vốn dĩ nên bỏ xác nơi hoang dã như hắn, lại gặp được kỳ ngộ như thế này.
Tần Tranh giờ khắc này cũng không phân biệt rõ cảm giác của mình là gì nữa.
Hắn không kìm lòng được mà quay đầu nhìn về phía nữ tử kia. Lúc này trời đã sáng rõ, ánh nắng từ ngoài hang chiếu vào, rọi lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết của nàng, khiến cả người nàng như hòa làm một với ánh sáng, lại tựa như một ảo cảnh, có thể tùy thời theo gió mà vũ hóa bay đi.
Thấy rèm mi nàng khẽ rung động, dường như sắp tỉnh giấc, Tần Tranh giật mình bừng tỉnh, lập tức thu hồi ánh mắt.
Thẩm Nhược Khinh còn chưa biết "nam chính" lại một lần nữa bị hiệu ứng ánh sáng trên người mình làm cho chấn động. Nàng vừa mới thức dậy, theo bản năng định vươn vai một cái.
Tiểu A: [Chủ nhân, mau giữ vững hình tượng thần tượng!]
Thẩm Nhược Khinh lập tức nhớ ra vẫn còn người ở đây, dây thần kinh trong não liền căng thẳng, sau đó mở mắt ra, đoan trang nhã nhặn ôm lấy chiếc gối ngồi thẳng dậy. Nàng thấy "nam chính" đang ngồi quay lưng về phía mình, sống lưng thẳng tắp như một tấm thiết bản.
Thẩm Nhược Khinh có chút kỳ quái, bèn hỏi Tiểu A: [Ngươi đã giải mã xong chưa?]
Ngôn ngữ của tinh cầu này đương nhiên không thể giống với ngôn ngữ chung của vũ trụ. Để giúp chủ nhân nhanh chóng thích nghi với nơi này, suốt cả đêm qua Tiểu A đã dựa vào tư liệu hình ảnh mà bướm nhỏ mang về để giải mã ngôn ngữ bản địa. May mắn thay, văn hóa và ngôn ngữ của thế giới này có nét tương đồng với Cổ Địa Cầu, việc giải mã diễn ra rất nhẹ nhàng. Nghe thấy Thẩm Nhược Khinh hỏi, nó lập tức trả lời: [Chủ nhân, đã giải mã thành công.]
Thẩm Nhược Khinh: [Mau mau, dạy ta mấy câu.]
Sau khi Tiểu A nói xong, Thẩm Nhược Khinh cạn lời: [Ngôn ngữ gì thế này, cũng quá kỳ quái rồi đi! Hơn nữa nghe cứ thấy là lạ sao ấy.]
Tiểu A an ủi: [Chủ nhân, ngôn ngữ không thông thì nửa bước khó đi nha! Cố lên nào ~ Chúng ta học câu đơn giản trước, ví dụ như 'Ngươi tỉnh rồi'.]
Thẩm Nhược Khinh mặt mày khổ sở: [Vậy được rồi!]
Lúc họ trò chuyện đã bật thiết bị ngăn chặn âm thanh, Tần Tranh không nghe thấy gì, nhưng cũng không dám quay đầu lại, chỉ sợ mạo phạm đối phương.