Nguyệt Thần Của Vương Gia Là Ảnh Hậu Đến Từ Tinh Tế

Chương 16 

Trước Sau

break

Tần Tranh nhận lấy bạc và khế ước, lại liếc nhìn miếng ngọc bội thêm một lần nữa rồi mới xoay người rời đi. 
 
Lúc bước ra khỏi tiệm cầm đồ, hắn lướt qua một người đàn ông trung niên mặc y phục bằng vải thô, dưới cằm để râu dài. Đối phương nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tần Tranh vài cái, sau đó bước vào tiệm, nói với chưởng quầy: "Vật mà người vừa rồi vừa cầm cố, có thể cho ta xem thử được chăng?" 
 
... 
 
"Ta muốn ba cái... lung bính, ông có bao nhiêu tiền lẻ thì cứ đổi hết cho ta." Thẩm Nhược Khinh đặt viên minh châu thủy tinh lên mặt bàn. 
 
Lão chủ quán hớn hở đáp lời, đem toàn bộ tiền lẻ trong sạp gom vào một túi vải đưa cho Thẩm Nhược Khinh, sau đó định đi lấy lung bính cho nàng. 
 
"Đợi đã." Thẩm Nhược Khinh thấy ông ta ngay cả tay cũng chưa rửa đã định trực tiếp bốc bánh, làm sao có thể chấp nhận được? Nàng liền ngăn lão lại: "Để tự ta lấy." 
 
Chủ quán ngẩn người, thấy Thẩm Nhược Khinh vươn bàn tay thon dài trắng ngần như ngọc ra cầm lấy bánh, ông ta theo bản năng lùi lại một bước, đem đôi bàn tay mình chùi đi chùi lại vào lớp áo vải thô. 
 
Thẩm Nhược Khinh lấy ba chiếc lung bính, dùng phiến lá lớn mà chủ quán đưa cho để gói lại. 
 
Nàng say mê đưa bánh lên chóp mũi hít hà một hơi, định mở miệng cắn một miếng thì mới sực nhớ ra mình đang đeo khăn che mặt. 
 
Đúng lúc này, Tần Tranh chen qua dòng người bước tới. Từ xa hắn đã thấy Thẩm Nhược Khinh đang mua lung bính, nhìn vào túi tiền nàng đang cầm ở tay kia, hắn hỏi: "Nàng vừa dùng thứ gì để đổi với ông ta vậy?" 
 
Thẩm Nhược Khinh nhớ lại từ ngữ mà chủ quán vừa dùng: "Lưu ly... châu." 
 
Tần Tranh khựng lại một chút, khuyên nhủ: "Một chiếc lung bính chẳng qua chỉ tốn một văn tiền, một viên lưu ly châu ít nhất cũng đáng giá mười lượng bạc. Lần sau không được dùng vật quý giá như vậy để đổi nữa, ta có bạc rồi." 
 
Thẩm Nhược Khinh gật đầu, định đưa tay tháo khăn che mặt ra, Tần Tranh vội vàng ngăn nàng lại, dẫn nàng đến một trà quán, thuê một gian phòng bao. 
 
Trà quán này rất lớn, vì thường xuyên tiếp đón văn nhân mặc khách nên khắp nơi đều được bài trí vô cùng nhã nhặn. Cái gọi là phòng bao thực chất là những không gian nhỏ được ngăn cách bởi các tấm bình phong. 
 
Vị trí Thẩm Nhược Khinh và Tần Tranh ngồi nằm ở tầng hai cạnh cửa sổ, từ đây có thể bao quát toàn cảnh phường thị náo nhiệt nhất, cũng là nơi bày bán nhiều đồ ăn nhất. 
 
Vừa vào đến phòng, Thẩm Nhược Khinh đã không đợi được nữa mà tháo khăn che mặt xuống, sau đó hướng về phía chiếc bánh bao mập mạp cắn một miếng thật mạnh. 
 
Trong chốc lát, lớp vỏ bánh mềm xốp bị xuyên thấu, phần nhân thịt nóng hổi hòa quyện cùng hương thơm của bột mỳ cùng lúc tràn vào khoang miệng. Nước thịt đậm đà thấm đẫm vào lớp vỏ bánh bên trong, vừa mềm vừa thơm, ngon không tả xiết. 
 
Đôi mắt Thẩm Nhược Khinh tức thì sáng rực, trên mặt tràn ngập nụ cười hạnh phúc. 
 
Nếu không phải Tiểu A cứ liên tục nhắc nhở nàng phải chú ý hình tượng, nàng đã có thể như gió cuốn mây tan mà ăn sạch ba chiếc bánh lớn trong nháy mắt. Dẫu vậy, tốc độ dùng bữa của nàng lúc này cũng đã là rất nhanh rồi. 
 
Tần Tranh rót cho nàng một chén trà: "Ăn chậm thôi, kẻo nghẹn." 
 
Thẩm Nhược Khinh gật đầu, sau khi ăn xong một chiếc bánh lớn liền hớp một ngụm trà, rồi tiếp tục tấn công chiếc thứ hai. 
 
Tần Tranh nhìn dáng vẻ tập trung cao độ khi ăn bánh của nàng, không kìm được mà cong cong khóe mắt, hỏi: "Thật sự ngon đến thế sao?" 
 
Thẩm Nhược Khinh nhai kỹ miếng bánh trong miệng rồi nuốt xuống, mới gật đầu khẳng định: "Ngon lắm, ta chưa bao giờ... được ăn thứ gì ngon như thế này cả." 
 
Tần Tranh hơi ngẩn ra, chỉ là một chiếc lung bính thôi mà, sao lại có thể khiến nàng thỏa mãn đến nhường ấy? 

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương