Nguyệt Thần Của Vương Gia Là Ảnh Hậu Đến Từ Tinh Tế

Chương 15 

Trước Sau

break

Tần Tranh vừa đi được mấy bước lại ngoảnh đầu nhìn một cái, thấy nàng vẫn ngoan ngoãn đứng đó mới yên tâm rời đi. Hắn len qua dòng người tấp nập, thầm nghĩ, chính mình còn được nàng cứu mạng, thế gian này chắc cũng chẳng có ai làm hại nổi nàng, hắn lo lắng cái gì chứ? 
 
Tần Tranh không hề biết, sau khi hắn rời đi, chủ gian hàng vốn bị Thẩm Nhược Khinh nhìn chằm chằm đột nhiên nhiệt tình lên tiếng: "Cô nương, muốn ăn lung bính không?" Lão vừa nói vừa mở nắp xửng ra, một luồng hơi nóng tức khắc tỏa lan, kèm theo đó là một mùi hương mà Thẩm Nhược Khinh không sao diễn tả bằng lời được. 
 
Thực sự quá thơm, Thẩm Nhược Khinh gần như có thể tưởng tượng ra hương vị khi cắn một miếng bánh bao, nàng gật đầu, đem lời dặn dò của Tần Tranh quẳng ra sau đầu. Nàng tiến lại gần vài bước, cúi đầu nhìn bánh bao trong xửng, mập mạp, trông rất mềm mại, trên mặt còn có những nếp gấp nhỏ xíu, quả thực là đáng yêu cực kỳ. 
 
Tiểu A vẫn luôn nhắc nhở nàng về hình tượng thần tượng, lý trí bị cơn thèm ăn đè nén bấy lâu rốt cuộc cũng vực dậy được một chút, nàng hỏi: "Cái này... bán thế nào?" 
 
Người có tướng mạo đẹp đi đâu cũng được chào đón. Tuy cô nương trước mắt che mặt kín mít, nhưng chỉ riêng việc đứng đó thôi đã thấy khác biệt với người thường, chủ quán cũng không tả rõ được là cảm giác gì, tóm lại là nhìn vô cùng thuận mắt. Ông ta cười đáp: "Lung bính một văn tiền một cái, vỏ mỏng nhân nhiều, thơm ngon ấm bụng, phân lượng đủ, kích thước lớn! Cô nương muốn mấy cái?" 
 
Ngửi hương thơm, nghe lời giới thiệu của chủ quán, Thẩm Nhược Khinh không tự chủ được mà nuốt nước miếng, may mà có khăn che mặt nên người khác không thấy được. Nàng không biết một văn tiền là bao nhiêu, nhưng thấy rất nhiều người bản địa ăn mặc giản dị lấy tiền ra mua, chắc hẳn là không quá đắt. 
 
"Ta không có tiền, có thể dùng thứ này đổi lấy không?" 
 
Chủ quán sững sờ, liền thấy vị cô nương che mặt xòe tay ra, giữa lòng bàn tay là một hạt châu nhỏ trong suốt cỡ ngón tay cái, đang lấp lánh tỏa sáng dưới ánh mặt trời. Đây là... lưu ly châu? Miệng chủ quán há hốc ra kinh ngạc. 
 
"Cái này... cái này quá quý giá rồi, kẻ hèn này không có tiền thối lại đâu." Ông ta sợ đến mức đổi cả cách xưng hô. 
 
Thẩm Nhược Khinh thấy phản ứng này của ông ta thì mắt sáng lên, không ngờ một viên pha lê nhân tạo ở hành tinh này lại quý giá đến vậy. Nói cách khác, sau này nàng muốn ăn bao nhiêu bánh bao mà chẳng được? 
 
Thẩm Nhược Khinh phấn khích tới mức muốn cười vang một trận. 
 
Thế nhưng một ngày sau, nàng liền hối hận tới mức hận không thể xuyên về quá khứ để đánh chết bản thân mình vì cái tội đòi ăn bánh bao kia. 
 
Sau khi rời khỏi chỗ Thẩm Nhược Khinh, Tần Tranh tìm đến một tiệm cầm đồ trong phường thị. 
 
Vật duy nhất trên người hắn hiện giờ có thể đem đi cầm cố, chính là miếng ngọc bội mà mẫu thân quá cố để lại. 
 
Trước khi giao ra ngọc bội, hắn quyến luyến vuốt ve hồi lâu, mới trầm giọng nói với chưởng quầy: "Cầm sống, tháng sau ta sẽ mang bạc đến chuộc lại." 
 
Lão chưởng quầy là người tinh đời, thấy nước ngọc này cực tốt, liền năm lần bảy lượt khuyên hắn nên cầm chết (bán đứt): "Cầm sống thì chẳng đáng bao nhiêu bạc đâu." 
 
Gương mặt Tần Tranh lạnh tanh, lặp lại lần nữa: "Cầm sống, tháng sau ta sẽ tới chuộc." 
 
"Cầm sống thì cầm sống, hung dữ cái gì chứ..." 
 
Chưởng quầy bị vẻ mặt lạnh lùng của hắn làm cho giật mình, vội vàng đóng dấu vào khế ước, sau đó giao bạc cho hắn. 
 
Miếng ngọc bội này định giá nghìn lượng, nếu gặp được người mua hữu duyên, nói không chừng hai nghìn lượng cũng có kẻ tranh giành. Nhưng hiện tại là cầm sống, chỉ có thể lấy được một trăm lượng bạc. 

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương