Dư Tinh Tinh ngừng uống cháo, vẻ mặt biết ngay Du Du muốn hỏi gì, mặt lập tức xị xuống. Cô thật sự không muốn kể chuyện ngốc nghếch của mình, bèn rầu rĩ hỏi: "Du Du, có thể đổi điều kiện khác không?"
Thấy cô lại ra vẻ khó nói như mọi lần, Phùng Du Du cũng hiểu hôm nay chắc chưa moi được thông tin gì. Nhưng không sao, chỉ cần kiên trì thì sớm muộn cũng khiến cô ấy khai ra thôi.
"Thôi được, giờ tớ cũng hết cải thảo rồi. Nếu cậu muốn ăn thì phải cung cấp nguyên liệu, tớ sẽ muối giúp."
Dư Tinh Tinh nghe xong liền mừng rỡ vung tay reo lên, miệng nói liên tục rằng ngày mai sẽ chở hẳn một xe cải thảo tới. Ăn tối xong, Dư Tinh Tinh còn định ngủ lại nhà Du Du nhưng bị Trương Gia Thuỵ người vội vã chạy đến kéo về điểm tập kết thanh niên tri thức.
Trương Gia Thuỵ biết rõ mối hận giữa Phùng Du Du và nhà Phùng Đại Hải. Cô có thể trốn thoát và tự mua được nhà, chắc chắn có khả năng bảo vệ bản thân. Nhưng Dư Tinh Tinh thì không. Anh không muốn thấy cô bị vạ lây vì ở cạnh Du Du.
Phùng Du Du cũng nghĩ như vậy. Với Tinh Tinh, ở điểm tri thức vẫn an toàn hơn. Bản thân cô sống một mình ở đây cũng phải chui vào không gian thì mới ngủ yên được. Nếu Tinh Tinh ở lại, không chỉ không thể vào không gian, mà nhỡ đâu gặp chuyện với nhà Phùng Đại Hải, cô e là không kịp xoay xở.
Còn về không gian kia, Phùng Du Du thầm nhủ nhất định phải giữ kín như bưng. Như người xưa nói: “Người hiền vô tội nhưng mang của quý lại dễ gặp họa.” Trừ khi không còn cách nào khác, cô tuyệt đối không để ai biết bí mật đó.
Sáng hôm sau, Phùng Du Du dậy sớm đọc thuộc một vài đoạn sách vở, sau đó mặc đồ nam, giấu hai bím tóc trong mũ, soi gương thấy không có gì đáng ngờ thì cầm chìa khóa khóa cửa, tranh thủ lúc làng vắng người, cúi đầu đi thẳng tới trấn Đại Môn.
Vừa đến nơi, cô quan sát một vòng. Lúc này trời còn sớm nên trên phố chỉ lác đác vài người qua lại. Không chần chừ, cô tìm góc khuất trong ngõ, chui vào không gian lấy ra một giỏ táo. Túi lê còn nặng, cô định bán hết táo rồi mới mang lê ra sau.
Khoác giỏ lên tay, cô nhắm thẳng hướng chợ đen. Trước đây đi theo Phùng Tiểu Hải bán thịt rừng ở đây, nên cô biết rõ đường đi nước bước. Chợ đen của trấn nằm trong dãy ngõ sau xưởng dệt. Những con hẻm tối om chằng chịt như mê cung, nếu không nhờ Phùng Tiểu Hải dẫn đi thì chắc chắn cô chẳng biết chỗ tụ họp ở đâu.
Đầu ngõ chợ đen có hai gã đàn ông vạm vỡ để râu quai nón canh gác. Vừa thấy Phùng Du Du xách giỏ đi tới, họ lập tức chặn lại, cảnh giác hỏi: "Đi đâu đấy?"
Phùng Du Du lập tức vén tấm vải phủ trên giỏ, hạ giọng đáp: "Đại ca, em vào bán hàng. Nếm thử xem hàng của em thế nào?"
Vừa nói, cô vừa lấy một quả táo đưa cho người hỏi. Gã nhìn đống táo đỏ au trong giỏ rồi lại liếc nhìn "chàng trai" mặt mũi trắng trẻo trước mặt, đưa tay cầm táo cân nhắc, trầm giọng nói: "Đã vào bán hàng thì theo luật cũ, nộp phí đi."
Nói rồi, gã giơ tay ra hiệu đòi tiền. Phùng Du Du biết rõ quy tắc muốn vào chợ đen bán hàng phải nộp hai hào tiền phí. Cô không do dự, lấy ngay hai hào từ túi ra đưa cho họ. Hai người nhích sang một bên cho cô đi tiếp. Vừa mới bước được vài bước, chợt nghe một người gọi giật lại. Cô còn tưởng có chuyện gì, hóa ra là gã đàn ông lúc nãy ăn thử táo thấy ngon quá nên muốn mua một túi mang về.
Táo ở chợ thị trấn giá 4 hào 8 một cân, Phùng Du Du hét thẳng 6 hào một cân. Gã kia nghe giá xong cũng chẳng mặc cả gì, cảm thấy táo của cậu trai này đáng tiền, thế là mua luôn 2 cân, trả đủ 1 tệ 2.
Cô cầm mấy tờ tiền lẻ, vui vẻ đi sâu vào chợ đen. Xem ra táo của cô rất dễ bán, chẳng lo không kiếm được tiền. Thấy táo trong giỏ vơi đi ít nhiều, cô khẽ thò tay vào giỏ, dùng ý niệm lấy thêm vài quả từ không gian ra. Chỉ trong vài giây, cô đã lấy được năm, sáu quả, lấp đầy lại chiếc giỏ như cũ.