Sắp xếp xong, Du Du lại ra chuồng nhỏ xem đàn gà con cô mua về. Lũ gà con đang líu ríu vui đùa trong chuồng, trông vẫn nhỏ như lúc mới đem về có vẻ không gian này chỉ có hiệu quả tăng trưởng với cây cối, chứ không ảnh hưởng đến động vật.
Tuy nhiên nước uống của chúng đều được pha linh tuyền, nên sau này dù là trứng hay thịt thì cũng sẽ tươi ngon vượt trội.
Kiểm tra xong, Du Du nằm lên giường trên gác, bắt đầu suy nghĩ chuyện buôn bán ngày mai. Chợt nhớ thời tiết sắp chuyển nóng, cô dự định mai sẽ đến hợp tác xã xem có hạt giống dưa hấu không, mua về trồng đến mùa lại có thể bán lấy tiền.
Du Du ngủ một giấc thật ngon. Khi tỉnh dậy, nhìn đồng hồ treo tường đã hơn bảy giờ, cô lập tức rời không gian, chuẩn bị làm chút cơm tối đơn giản.
“Cộc cộc cộc”
“Du Du, là tớ đây, mau mở cửa cho tớ!”
Là Tinh Tinh? Du Du bước ra mở cửa, thấy Dư Tinh Tinh mồ hôi rịn đầy trán, thở hổn hển như vừa chạy một mạch tới. Du Du chớp mắt hỏi: “Sao thế? Cậu chạy từ đằng kia đến à? Có chuyện gì mà gấp vậy?”
Vừa nói vừa kéo cô bạn vào nhà, để cô ngồi xuống ghế dưới gốc cây táo. Dư Tinh Tinh ngồi xuống thở dốc một lúc, sau đó nghiêm túc nói: “Du Du, cậu ở một mình nguy hiểm lắm. Tớ tới ở cùng cậu, bảo vệ cậu!”
Du Du bị vẻ mặt chính nghĩa đó chọc cười. Lại thấy ánh mắt cô nàng cứ đảo quanh phía bếp, cô thầm nghĩ: con bé này tám phần là đến để ăn chực.
Du Du giơ tay chọc chọc trán cô: “Cậu đấy, đói rồi hả? Trong nhà chẳng có sơn hào hải vị gì đâu nhé, trưa còn dư chút cơm, tớ định nấu cháo ăn.”
Vừa nói vừa nhìn Dư Tinh Tinh, ý hỏi xem cô nàng có phản đối không. Dư Tinh Tinh đương nhiên là không về điểm thanh niên tri thức chỉ có cháo ngô, cô còn lâu mới quay về ăn cái thứ đó!
“À đúng rồi, Du Du.” cô vừa nói vừa lấy ra một túi snack.
“Đây là đồ mẹ tớ gửi gần đây, còn nguyên chưa bóc. Tớ mang qua biếu cậu, coi như cảm ơn cậu đã cho tớ ăn chực!”
Phùng Du Du cười tươi, không khách sáo nhận lấy. Cô cúi đầu liếc vào trong túi rồi trêu: “Bác gái chắc lo cậu chịu khổ nên gửi nhiều thế này nhỉ?”
Dư Tinh Tinh bĩu môi: “Bà ấy lo hão thôi. Tớ đến làm thanh niên tri thức là để góp phần xây dựng tổ quốc mà! Bà ấy có hiểu gì đâu.”
Phùng Du Du cảm thấy cô cũng không hiểu nổi. Một thiên kim tiểu thư không chịu ở nhà sung sướng lại mò tới nơi khỉ ho cò gáy này làm gì? Cô từng hỏi Tinh Tinh vì sao lại làm thanh niên tri thức, lúc ấy mặt cô nàng tối sầm, im lặng không nói gì.
Phùng Du Du nghi ngờ cô bị ai đó dụ dỗ mới tới đây nhưng dù cô có hỏi kiểu gì, Tinh Tinh cũng không tiết lộ.
Nghĩ đến chuyện này, Phùng Du Du lại thấy tò mò. Hừm... nhất định phải tìm thời cơ moi cho ra bí mật kia mới được. Cô liếc Tinh Tinh đầy ẩn ý, rồi xoay người vào bếp.
Hai người vừa ăn cháo gạo, vừa nhâm nhi món dưa cải muối mà Phùng Du Du làm từ trước. Nhìn Tinh Tinh cầm chiếc bánh ngô mà ăn ngon lành như đang thưởng thức sơn hào hải vị, Phùng Du Du cũng cắn thử một miếng, thấy... cũng bình thường thôi mà? Cô chỉ làm theo cách truyền thống, cùng lắm là cho thêm chút đường trắng vào.
Thế mà Dư Tinh Tinh lại như ăn được bảo vật, miệng không ngừng nhồm nhoàm vừa ăn vừa nói: "Du Du, bánh ngô cậu làm ngon cực ấy! Còn có vị ngọt nhẹ nữa chứ, aaa~ tớ muốn ăn thêm hai cái nữa!"
Cô nàng lại chỉ vào dưa muối trên bàn, rưng rưng nói: "Với cả món cải muối này nữa, hu hu hu ngon quá! Du Du còn không? Tớ muốn mang một ít về, yên tâm, tớ trả tiền đàng hoàng!"
Nói rồi cô ấy cắn bánh ngô, vừa nhồm nhoàm vừa định đứng dậy lấy túi rút tiền.
Phùng Du Du vội kéo cô ấy lại, bảo ngồi yên ăn cho đàng hoàng, rồi cười híp mắt bảo: "Giữa tụi mình mà còn nói chuyện tiền bạc làm gì. Tinh Tinh à, tớ có một chuyện hơi thắc mắc, chỉ cần cậu giải đáp cho tớ, tớ muối cho cậu một vại cải luôn, thấy sao?"