Sau khi bố mẹ Phùng Du Du mất, không ai biết bác cả Phùng Đại Hải đang tính toán điều gì.
Nhưng chồng của bác Tiền đã đoán được phần nào khi chứng kiến gia đình Phùng Đại Hải đợi xong lễ thất tuần cho vợ chồng em trai thì vội vã chuyển nhà sang căn nhà mới mà Phùng Tiểu Hải, bố của Phùng Du Du, vừa xây cách đó một năm.
Ban đầu ai cũng tưởng họ chỉ muốn chiếm lấy ngôi nhà. Nhưng không ngờ ngay cả mảnh đất canh tác của em trai cũng bị họ chiếm đoạt. Phùng Đại Hải vốn là kẻ ngang ngược trong thôn, hàng xóm đều có thể thấy rõ những điều ông ta mưu tính.
Làm hàng xóm với gia đình họ bao nhiêu năm, chồng bác Tiền thừa biết mục tiêu của Phùng Đại Hải chính là số tài sản mà em trai để lại.
Không tìm thấy tài sản thì họ quay sang dùng mọi cách để ép buộc Phùng Du Du. Chồng bác Tiền không muốn vợ mình nhận nuôi Phùng Du Du vì sợ sẽ chọc giận Phùng Đại Hải.
Nhưng vì tình nghĩa hàng xóm nhiều năm, ông ta dặn vợ mình nếu có thể giúp được cô bé thì cứ giúp, còn không thì để số phận an bài vậy.
Nhờ sự giúp đỡ của bác Tiền, cuộc sống của Phùng Du Du tạm thời ổn định. Nhưng chỉ chưa đầy một tháng sau thì cô đã bị người ta giết hại một cách tàn nhẫn!
Mọi chuyện bắt đầu khi một nhóm thanh niên trí thức từ thành phố về thôn Phùng Gia.
Khi gia đình Phùng Du Du chưa gặp biến cố, cô thường xuyên ghé qua tụ điểm thanh niên trí thức để chơi với một người bạn mới quen tên là Dư Tinh Tinh.
Dư Tinh Tinh là cô gái vừa tốt nghiệp trung học, nhưng gia đình không muốn anh trai cô ta xuống nông thôn, nên đã gửi cô ta về vùng quê làm thanh niên trí thức.
Phùng Du Du quen biết Dư Tinh Tinh khi cùng bố làm việc ngoài đồng.
Cô đặc biệt yêu quý cô gái này bởi sự đáng yêu và kiên cường. Sau khi tốt nghiệp trung học, cuộc sống của Phùng Du Du chỉ xoay quanh việc làm việc nhà với mẹ và giúp bố ngoài đồng.
Những ngày tháng ấy thật đơn điệu và tẻ nhạt.
Từ khi quen biết Dư Tinh Tinh, họ thường cùng nhau bàn luận kiến thức trong sách vở, cùng ra bờ sông giặt đồ, chơi đùa...
Nhưng Phùng Du Du không ngờ, chỉ vì những lời chào hỏi bình thường ấy lại mang đến tai họa khủng khiếp cho cô!
Con gái của bác cả là Phùng Tiểu Kỳ đem lòng yêu thích một người. Người đó là Trương Gia Thụy, một thanh niên trí thức trẻ đến thôn Phùng Gia để tham gia xây dựng.
Trương Gia Thụy chính là "bạch mã hoàng tử" của cô ta.
Chỉ cần anh ta xuất hiện ở đâu, y như rằng ở đó có bóng dáng của Phùng Tiểu Kỳ.
Cô ta thích Trương Gia Thụy đến mức không chịu nổi cảnh bất kỳ cô gái nào tiếp cận anh ta.
Nhưng cô ta không ngờ rằng trong lúc mình không để ý, Trương Gia Thụy đã làm quen với người mà cô ta ghét nhất, Phùng Du Du.
Khi nhìn thấy Phùng Du Du mỉm cười chào hỏi Trương Gia Thụy, cô ta tức điên lên, chỉ muốn lao đến mà xé nát mặt cô.
Nhưng vì muốn giữ hình tượng một cô gái có học thức, dịu dàng mà Phùng Tiểu kỳ phải nén giận. Chỉ có như vậy mới mong được Trương Gia Thụy để ý.
Phùng Tiểu Kỳ từng rất ghen tị với Phùng Du Du. Không chỉ vì cô xinh đẹp mà vì cô còn được bố mẹ cưng chiều, mua cho quần áo mới, thậm chí gửi lên thị trấn học.
Đi học vốn là giấc mơ lớn nhất đời cô ta.
Nhưng khi đề cập với bố mình, ông ta thẳng thừng từ chối:
"Con gái sớm muộn gì cũng phải lấy chồng, học hành làm gì cho phí!".
Trong khi bạn bè xung quanh đều được đi học ít nhiều, tệ lắm là học vài năm tiểu học.
Còn Phùng Tiểu Kỳ lại là một người mù chữ, không biết lấy một chữ bẻ đôi.
Vì thế mới càng ganh ghét Phùng Du Du. Thậm chí ngày ngày nguyền rủa mong cô gặp tai nạn trên đường đi học, không thể tiếp tục đến trường.
Nhưng lời nguyền của cô ta chẳng hề có tác dụng.
Không những vậy, Phùng Du Du còn học rất giỏi, thuận lợi tốt nghiệp cấp ba. Và bây giờ Phùng Du Du lại muốn giành lấy người mà cô ta yêu thích.