“Đại Bàn, Tiểu Đào, mau lấy đá ném vào nó đi! Mẹ tớ nói nó là sao chổi, không ai thèm nhận nó đâu!”
“Đúng đó, đúng đó! Bố tớ bảo nó là khắc tinh, chơi với nó là chết chắc!”
“Chúng ta dùng đá đập chết nó đi!”
“Đúng vậy, đập chết nó!”
Ở đằng xa có một cô bé gầy trơ xương, như một đứa trẻ 10 tuổi, nằm bất động trên nền đất.
Cô mặc một bộ quần áo rách rưới, cơ thể như mất đi sự sống, đầu chảy máu vì bị mấy đứa trẻ ném đá. Máu đỏ tươi loang ra thành một mảng lớn trên đất.
Những đứa trẻ trong thôn nhìn thấy vết máu to như vậy bắt đầu hoảng sợ, vội vã ném đá trong tay xuống đất. Chúng đùn đẩy nhau tiến lại gần để kiểm tra.
“Đại Bàn... Không phải nó chết rồi chứ?”
Đại Bàn khoảng 14 tuổi, thân hình cao gầy mặc một bộ đồ bẩn thỉu. Cậu ta dùng đôi giày rách dưới chân đá vào người đang nằm trên đất, thấy cô không có bất kỳ phản ứng nào.
Đại Bàn cũng bắt đầu hoảng sợ, run rẩy nói với ba đứa còn lại:
“Đừng... đừng sợ. Chúng ta... chúng ta làm việc tốt diệt trừ tai họa rồi. Đi thôi, mau về nhà, coi như chưa từng thấy gì!”
Nói xong, cậu ta không quan tâm đến ba đứa còn lại mà lập tức chạy mất. Ba đứa thấy thủ lĩnh chạy mất cũng không dám nấn ná, vội vàng chuồn theo.
Sau khi chúng đi xa thì cô bé nằm trên mặt đất bỗng mở to đôi mắt lạnh lẽo vô cảm.
Cô gái nhỏ vừa nãy bất động như đã chết giờ đây chậm rãi ngồi dậy.
Đôi tay khô gầy, đen nhẻm của cô run rẩy sờ lên vết thương đang chảy máu trên đầu.
Nhìn bàn tay dính đầy máu tươi, ánh mắt của Phùng Du Du bỗng trở nên hung ác và tàn nhẫn.
Cô chắc chắn mình đã trọng sinh, mang theo toàn bộ ký ức của kiếp trước!
Có lẽ trời cao đã nghe thấy nỗi oán hận của cô, cho cô cơ hội sống lại thay vì làm một hồn ma vất vưởng bị giam cầm ở gia đình bác cả.
Kiếp trước Phùng Du Du chết rất thảm. Sau khi bố mẹ cô qua đời vì tai nạn thì gia đình người bác đã lộ rõ bộ mặt tham lam.
Bọn họ không chỉ chiếm lấy nhà cửa mà cả mảnh đất bố mẹ cô đã vất vả trồng trọt, cũng bị bác cô lợi dụng quan hệ để ép trưởng thôn chuyển giao cho họ.
Không dừng lại ở đó, bác trai và bác gái ném cô vào một túp lều tranh tồi tàn phía sau nhà, nói rằng cô không phải người nhà họ Phùng, không xứng đáng ở trong căn nhà lớn.
Từ một cô bé được bố mẹ bảo bọc kỹ lưỡng, Phùng Du Du bỗng chốc rơi vào hoàn cảnh sống không có đồ ăn và thức uống. Cô phải tự mình ra ngoài tìm rau dại trên núi, uống nước sông để cầm cự. Chẳng mấy chốc, từ một cô bé xinh xắn, thông minh, cô biến thành một kẻ ăn xin gầy yếu, tiều tụy.
Bác gái Vương Thủy Hoa không tìm được thứ bà ta muốn, ngày nào cũng lôi cô ra sân trước để đánh đập.
Bà ta vừa đánh vừa hỏi cô: “Tiền và miếng ngọc mà bố mẹ mày giấu, chúng ở đâu?”
Dù Phùng Du Du biết bố mẹ mình từng buôn bán nhỏ ở trấn, có chút tiền tiết kiệm, nhưng những thứ như miếng ngọc mà bác gái nói thì cô chưa bao giờ thấy.
Tuy vậy, trong mắt Vương Thủy Hoa thì sự im lặng của cô lại là dấu hiệu cho thấy cô biết nơi giấu chúng, khiến bà ta càng ra tay ác liệt hơn.
Nếu không nhờ bác Tiền hàng xóm tốt bụng đến kịp thời, có lẽ cô đã mất mạng ngay lúc đó. Bác Tiền đưa cô về lều tranh, bôi thuốc chữa vết thương rồi còn làm cho cô một ít đồ ăn.
Nhìn cô bé vốn xinh xắn, đáng yêu nay tiều tụy không ra hình người, bác Tiền chỉ biết lắc đầu thở dài.
Sau khi bố mẹ của Phùng Du Du gặp tai nạn qua đời, bác Tiền từng muốn nhận cô về nuôi, coi như tìm một người vợ tương lai cho con trai mình.
Bà ấy còn bàn bạc ý tưởng này với chồng nhưng người chồng lập tức tỏ thái độ khó chịu, bảo rằng nên bỏ ý định đó đi. Ông ta nói chắc chắn Vương Thủy Hoa sẽ không giao cô cho họ.