Chu Tuệ Vân nhìn cô con gái ương bướng cũng không nói gì thêm, chỉ bất lực lắc đầu, sau đó xoay người đi về phía phòng làm việc.
Hôm nay con trai kết hôn, vốn dĩ là một chuyện vui vẻ, kết quả buổi tối lại ầm ĩ ra một màn như vậy, Lạc Kiến Nghiệp vẫn luôn ở trong phòng làm việc.
Nói là bận công việc, thực chất là đang tự mình hờn dỗi.
Vừa thấy vợ bước vào, ông liền giữ vẻ mặt lạnh lùng thăm dò hỏi: "Còn ầm ĩ nữa không?"
Chu Tuệ Vân nói: "Nếu còn ầm ĩ thì phải làm sao? Chúng ta đưa người trả về nhà họ Đường à?"
"Như vậy không được." Lạc Kiến Nghiệp thở dài: "Vừa mới kết hôn đã về nhà đẻ, dù bên ngoài có nói là vấn đề của nhà chúng ta, nhưng những lời đồn đại bên ngoài vẫn sẽ công kích đồng chí nữ."
Nhắc đến chuyện này, Lạc Kiến Nghiệp lại nhớ tới trước đây dưới trướng mình có một trung đội trưởng, làm việc chăm chỉ thiết thực, ở trong quân đội cũng rất có tiền đồ, vốn dĩ đợt thăng chức tiếp theo đã có tên cậu ta.
Kết quả là người nhà khăng khăng ép cậu ta phải lấy vợ, lúc đó cậu ta đang bận rộn nên đã từ chối, nhưng gia đình không chịu nghe, trực tiếp nhờ bà mối rước người về nhà luôn.
Chuyện nhắm mắt đưa chân trong hôn nhân vào thời phong kiến là chuyện thường tình, sau này mặc dù các vĩ nhân đều đề xướng tự do yêu đương, nhưng nhiều vùng hẻo lánh vẫn áp dụng những hủ tục ngày trước.
Trung đội trưởng kia cảm thấy làm vậy là hại đời con gái nhà người ta, nên đã cố ý xin nghỉ phép về quê, ngay trong đêm đó nói rõ ràng rành mạch mọi chuyện, còn tìm cả cán bộ thôn và bà mối đến.
Bên ngoài còn nói là do bản thân cậu ta có vấn đề, nhà gái kiên quyết đòi từ hôn, kết quả là ban đầu mọi chuyện vẫn bình thường, nhưng không lâu sau, những lời đồn đại ác ý đó đã bắt đầu công kích đồng chí nữ kia.
Có đôi khi lời đồn đại chính là như vậy, chẳng hề có công bằng, chỉ biết thiên vị kẻ mạnh, bởi vì trung đội trưởng kia được thăng chức, ở địa phương ai cũng phải coi trọng nhà cậu ta hơn.
Những lời khó nghe có thể nói cho nhà cậu ta nghe được sao? Đương nhiên đều là nói cho những người mà bọn họ dám bắt nạt nghe rồi.
Sau này đồng chí nữ đó không thể chịu đựng nổi những lời lẽ khó nghe, đã nhảy giếng tự sát, trung đội trưởng kia cuối cùng cũng chọn cách giải ngũ trở về quê, tóm lại là đã gây ra bi kịch cho cả hai gia đình.
Nhà họ Đường có ơn cứu mạng ông, kết thông gia vốn là chuyện vui, ông không thể trơ mắt nhìn chuyện vui biến thành tai họa được.
"Không được, ngày mai tôi sẽ đích thân nói chuyện với con bé, cứ coi như nhà chúng ta nuôi thêm một cô con gái đi, không đi theo quân thì không đi, sau này có cơ hội thì tính tiếp."
Chu Tuệ Vân nhìn khuôn mặt dữ dằn của chồng, nhưng những lời nói ra lại rất lọt tai, bà cũng không hề hối hận vì năm xưa đã gả cho ông, ngay sau đó lại mỉm cười nói: "Không phiền đến Lạc đại tư lệnh ông phải bận tâm đâu, con bé Tiểu Tửu không những không đòi ly hôn nữa, mà còn nói muốn cùng Hành Chu đi theo quân rồi."
"Hành Chu dọa nạt con bé sao?"
"Ông... con trai ông trong lòng ông lại có hình tượng như vậy sao?"
Không thể trách Lạc Kiến Nghiệp lại nghĩ như vậy, thực ra năm xưa khi theo đuổi vợ, ông cũng đã dùng một chút thủ đoạn nhỏ.
Năm xưa khi bọn họ dẫn quân tạm thời đóng quân ở Lương Thành, bà là bác sĩ được điều đến hỗ trợ tạm thời, bởi vì ông bị thương nên bà đã được sắp xếp đến giúp khâu vết thương.
Lạc Kiến Nghiệp vừa gặp đã yêu vợ mình, ngay ngày hôm sau liền nhờ người đi dò hỏi về vị bác sĩ đã khâu vết thương cho mình hôm qua, khi biết bà chưa có đối tượng, ông liền vội vàng sai người đi làm mối.
Kết quả đương nhiên cũng không có gì bất ngờ, Chu Tuệ Vân hoàn toàn không để mắt tới Lạc Kiến Nghiệp.