"Con vào đây cho mẹ, những lời vừa rồi là ai dạy con?"
"Không ai cả, đó chính là suy nghĩ của con." Lạc Minh Hà tiếp tục lầm bầm: "Vốn dĩ là vậy mà, nhà ai vừa kết hôn ngày đầu tiên đã ầm ĩ đòi ly hôn chứ, chuyện này mà truyền ra ngoài thì người ta chắc chắn là cười chết nhà chúng ta mất."
"Con không nói, bố mẹ không nói, ai có thể biết được? Trừ khi con đi khắp nơi bôi nhọ danh tiếng của chị dâu con." Chu Tuệ Vân nghiêm khắc nhìn chằm chằm vào con gái nói.
Lạc Minh Hà khó tin trừng lớn mắt: "Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy? Con đâu phải là loại người đó."
Chu Tuệ Lan đương nhiên biết con gái không phải loại người như vậy, thấy cô có vẻ mặt như bị oan lúc này mới nói: "Minh Hà, con xem mẹ hiểu lầm con một chút mà con đã không vui, những lời vừa rồi của con nếu để chị dâu nghe thấy thì con bé có buồn không."
"Con là bị oan thật mà, chị ta..."
"Chị dâu con cũng có thể là bị con trách oan đấy."
Chu Tuệ Vân trực tiếp ngắt lời con gái: "Minh Hà, khoan bàn đến chuyện bây giờ chị dâu con đã đồng ý theo anh cả con đến khu nhà binh, dù con bé không đi, chuyện ầm ĩ đòi ly hôn cũng là điều dễ hiểu."
"Con bé chẳng qua cũng chỉ lớn hơn con bốn năm tuổi, ở nhà cũng là cô con gái cưng được bố mẹ nâng niu trong lòng bàn tay, vừa mới kết hôn đã nghe nói phải đi đến vùng biên cương, trong lòng có thể không sợ hãi sao? Cho nên con bé ầm ĩ một chút thì có làm sao?"
"Hơn nữa, năm xưa nếu không có ông nội Đường của con, cỏ trên mộ bố con chắc đã cao hai mét rồi, nhà chị dâu có ân tình lớn với nhà chúng ta, chúng ta với tư cách là người nhà thì càng nên bao dung con bé nhiều hơn."
Lạc Minh Hà nghe những lời của mẹ, mặc dù trong lòng vẫn có chút không phục, nhưng cũng không cãi lại nữa.
Chu Tuệ Vân trấn an cảm xúc của con gái trước, sau đó mới thấm thía nói: "Sau này bất kể là ly hôn hay là ra sao, đó đều là chuyện riêng của anh cả và chị dâu con, mẹ và bố con là bậc bề trên còn không nên xen vào chuyện của chúng, con là em gái chồng thì lại càng không được phép, con biết chưa?"
Đây mới thực sự là lời nhắc nhở bà muốn dành cho Lạc Minh Hà, một người em chồng nếu cứ thích xen vào chuyện của anh chị, gia đình của anh chị sớm muộn gì cũng bị phá nát.
"Con biết rồi ạ." Lạc Minh Hà đương nhiên cũng không muốn xen vào, chuyện này chẳng phải là do cô ấy quá tức giận sao?
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của mẹ, ý thức được đây quả thực là chuyện riêng của anh cả và chị dâu, cô ấy cũng ngoan ngoãn gật đầu.
Chu Tuệ Vân mới hài lòng gật đầu: "Được rồi, con cũng mau dọn dẹp rồi đi ngủ đi, ngày mai đi cùng chị dâu con đến cửa hàng bách hóa mua đồ."
"Con còn phải đi dạo phố cùng chị ta nữa sao?" Lạc Minh Hà nghĩ đến dáng vẻ hôm nay của Đường Như Tửu, cùng với những lời mắng chửi cả nhà vô cùng khó nghe của cô.
"Nếu không thì sao? Con bé là chị dâu con, sau này sẽ là nữ chủ nhân của nhà họ Lạc, con đi dạo phố cùng con bé mà còn làm con chịu ấm ức sao?"
"Thì ấm ức chứ sao, chị ta còn mắng con là kẻ lừa đảo cơ mà."
Lạc Minh Hà lầm bầm một câu, nhưng không để mẹ nghe thấy, ngay sau đó lại bổ sung thêm một câu: "Vậy nếu chị ta từ chối, con sẽ không mang mặt nóng đi dán mông lạnh đâu."
"Vậy nếu là mông nóng thì con dán chắc?"
"Phụt!" Đường Như Tửu không ngờ người mẹ chồng này lại có chút khiếu hài hước ngầm, không nhịn được suýt chút nữa bật cười thành tiếng, dù sao thì cũng đang nghe lén, cô vội vàng bịt miệng lại.
Lạc Minh Hà bị câu nói của mẹ làm cho đỏ bừng cả mặt, nhịn không được liền dậm chân: "Hừ, dù sao thì con cũng sẽ không dỗ dành chị ta đâu."
Nói xong, cô ấy sải bước đi thẳng về phía phòng của mình.