"Về chứ, em đang nghĩ xem nên mua đồ gì mang về." Lấy lại tinh thần, Đường Như Tửu mới mở miệng nói.
"Em không cần phải bận tâm đâu, anh biết nên mua những gì mà."
"Anh biết phải mua những gì sao?" Đường Như Tửu chưa từng kết hôn, nhưng cô biết rằng ngày lại mặt thì phải chuẩn bị một số món đồ cố định.
Lạc Hành Chu gật đầu, sau đó mới nói: "Ở bên Dung Thành này thì cần phải có..."
Đường Như Tửu không ngờ anh lại thực sự biết chuyện này. Xem ra, người chồng hờ này làm việc cũng rất đáng tin cậy. Hơn nữa cô cũng có thể cảm nhận được, Lạc Hành Chu quả thực là một người không tồi, ít nhất thì tinh thần trách nhiệm của anh rất cao.
Mặc dù trong sách, anh coi tình cảm là thứ có cũng được mà không có cũng chẳng sao, nhưng vì trách nhiệm, anh vẫn mang đến cho nguyên chủ một cuộc sống sung túc. Do đó, Đường Như Tửu dự định sẽ cứ duy trì trạng thái như vậy.
Hơn nữa, cô kiên quyết sẽ không làm kẻ ngáng chân anh. Dù sao thì khi ra ngoài, chắc chắn là cô cũng sẽ đóng vai một người vợ tốt, tuyệt đối giữ đủ thể diện cho anh.
Vừa nói chuyện, hai người vừa đi xuống lầu. Thật sự mà nói, Đường Như Tửu cảm thấy hai người chung sống với nhau cũng coi như là hòa thuận.
"Chị dâu, chào buổi sáng!"
"Bố mẹ, Minh Hà, chào buổi sáng."
Thấy chị dâu và anh cả đi xuống lầu, Lạc Minh Hà vui vẻ chào hỏi chị dâu trước, sau đó lại liếc nhìn anh cả một cái. Biểu hiện của anh cả không quá rõ ràng, nhưng chị dâu thì lộ rõ vẻ vui sướng. Xem ra anh cả đã học hỏi rất đàng hoàng.
Chắc chắn là chị dâu sẽ không bị anh cả dọa đến mức đòi ly hôn đâu nhỉ?
"Tiểu Tửu dậy rồi à, mau lại đây ăn sáng đi con." Chu Tuệ Lan cười híp mắt gọi con dâu.
Sau khi Đường Như Tửu ngồi xuống, Lạc Hành Chu liền ngồi ngay bên cạnh cô.
Cháo đã được múc ra để nguội từ trước. Lạc Minh Hà nịnh nọt bưng đến cho chị dâu, kết quả vừa ngồi xuống đã thấy anh cả trừng mắt lườm mình một cái. Lúc này cô ấy mới nhớ ra bản thân vừa giành mất việc của anh, vội vàng cúi gằm mặt ăn cơm.
Lạc Minh Hà còn bận đi học, và lua vội vài miếng cơm rồi chạy biến. Tất nhiên cô ấy sẽ không thừa nhận rằng, do chị dâu cứ liên tục bắt chuyện với mình nên ánh mắt của anh cả cứ như có như không lướt qua người cô ấy. Cô ấy sợ nếu mình còn nán lại thêm chút nữa, chắc chắn là anh cả sẽ đánh người mất.
Thế nên cô ấy chọn cách chuồn trước cho êm chuyện!
Đường Như Tửu vốn không nghĩ ngợi nhiều đến thế. Cô chỉ cảm thấy mình rất hợp với Lạc Minh Hà, hai người lại xấp xỉ tuổi nhau nên dễ nói chuyện. Chẳng lẽ cô lại đi trò chuyện với người đàn ông trầm mặc ít lời như Lạc Hành Chu sao?
Nghĩ vậy, cô liếc nhìn người đàn ông đang lặng lẽ ăn cơm bên cạnh. Thôi bỏ đi, trông anh chẳng có vẻ gì là người thích buôn chuyện. Không chừng lát nữa anh lại tuôn ra câu "lúc ăn không nói chuyện, lúc ngủ không lên tiếng" cũng nên.
Thực ra không khí trên bàn ăn của nhà họ Lạc rất thoải mái, hoàn toàn không có những quy củ khắt khe đó. Chẳng qua Lạc Hành Chu nghe hai người trò chuyện nhưng không thể xen vào câu nào, nên anh mới giữ im lặng. Tuy nhiên, vì khí tràng của anh quá áp bách, nên mọi người đều mặc định anh là kiểu người không biết nói chuyện phiếm.
Chẳng mấy chốc cả nhà đã ăn xong bữa sáng. Lạc Minh Hà đi học, bố Lạc Kiến Nghiệp cũng chuẩn bị đi làm, còn Lạc Hành Chu thì sẽ cùng Đường Như Tửu đi mua sắm chút đồ đạc để chuẩn bị về thăm nhà họ Đường.
Nhà họ Lạc nằm ở phía Tây thành phố, trong khi nhà họ Đường lại ở khu vực Đông Nam, nên khoảng cách giữa hai nhà không hề gần. Chiếc ô tô Lạc Hành Chu dùng khi đi làm nhiệm vụ là xe xin cấp từ quân khu Dung Thành. Anh chỉ được phép sử dụng cho mục đích công vụ, nên khi về đến nơi đã đem trả lại rồi.