Kết quả, cô ấy không ngờ anh cả gọi mình vào lại là để hỏi xem làm thế nào để trông anh bớt hung dữ hơn?
Câu hỏi này lại làm khó Lạc Minh Hà. Cô ấy chằm chằm nhìn anh cả một lúc lâu rồi mới nói: "Anh cả, khuôn mặt này của anh nhìn thôi đã thấy hung dữ rồi."
Nghe vậy, Lạc Hành Chu liền cau mày. Khuôn mặt này là do bố mẹ sinh ra, anh cũng đâu còn cách nào khác.
Đương nhiên, Lạc Minh Hà cũng hy vọng anh cả và chị dâu sẽ sống thật tốt bên nhau. Suy cho cùng, cô ấy rất thích người chị dâu này. Nếu như anh cả thực sự dọa chị dâu sợ hãi, chị ấy không cần anh cả nữa thì cô cũng mất luôn chị dâu.
Cho nên, cô ấy cũng bắt đầu giúp đỡ ra chủ ý: "Anh cả, hay là anh cười nhiều lên một chút, sau đó lúc nói chuyện cũng đừng quá ngắn gọn, đừng để chị dâu cảm thấy anh đang ra lệnh cho chị ấy..."
Lạc Minh Hà đã đem hết tất cả những gì mình có thể nghĩ ra để truyền đạt lại cho anh cả mà không hề giấu giếm. Lạc Hành Chu thì coi cô như một vị quân sư, anh vừa nghe vừa liên tục gật đầu.
Chu Tuệ Lan đi vào, nghe được cuộc trò chuyện của hai anh em. Bà không quấy rầy, chỉ khẽ nhếch môi cười rồi lại lui ra ngoài.
Lạc Kiến Nghiệp đi tới phòng ăn. Vừa ngồi xuống, ông đã thấy hai anh em đang tụ tập nói chuyện trong bếp, lại nhìn thấy vợ mình đang cười híp mắt từ trong bếp đi ra. Ông tò mò hỏi một câu: "Hôm nay Minh Hà sao vậy? Con bé không sợ anh cả nó nữa à?"
Chu Tuệ Lan lắc đầu: "Bọn trẻ đều lớn cả rồi, còn sợ cái gì nữa?"
Lạc Kiến Nghiệp lộ vẻ mặt nghi hoặc. Mấy ngày trước khi anh cả nó trở về, con nhóc kia còn giống như chuột thấy mèo cơ mà? Chỉ chớp mắt một cái đã lớn rồi sao?
Thông qua em gái, Lạc Hành Chu đã hiểu thêm một chút về suy nghĩ của những cô gái trẻ. Nghe theo lời đề nghị của em gái, anh quyết định sẽ thử làm theo phương pháp mà cô đã dạy trước xem sao.
"Anh... anh về lúc nào vậy?" Vừa mở cửa, Đường Như Tửu đã nhìn thấy người đàn ông đứng ngoài cửa, cô sợ tới mức cả người cứng đờ.
Mặc dù mọi người đều nói Lạc Hành Chu khá hung dữ nhưng thực ra cô không cảm thấy sợ hãi cho lắm. Cô bị dọa sợ hoàn toàn là vì khi vừa mở cửa ra đã đột nhiên nhìn thấy một người đứng lù lù ở đó.
"Anh vừa mới về." Nghĩ đến những lời em gái dặn dò, lại thấy Đường Như Tửu quả thực đã bị dọa sợ, Lạc Hành Chu liền điều chỉnh lại trạng thái trong nháy mắt, sau đó anh mới dùng giọng điệu hòa hoãn để lên tiếng.
Đường Như Tửu vuốt vuốt ngực. Nghĩ đến việc anh đi làm nhiệm vụ mà lại trở về vào giờ này, cô đoán chừng là anh đã phải đi đường suốt đêm, cho nên cô liền hỏi một câu: "Anh có muốn đi ngủ không?"
Mặc dù trong sách viết rằng sau này khi đi theo quân đội, hai người họ sẽ ngủ riêng giường, nhưng hiện tại ở nhà, hai người lại vừa mới kết hôn nên chắc chắn là cũng không có chuẩn bị thêm chiếc giường dư thừa nào. Dù sao thì lúc này cô cũng đã thức dậy rồi!
Lạc Hành Chu lắc đầu: "Không cần đâu, anh lên đây để gọi em xuống ăn cơm. Ăn cơm xong chúng ta sẽ đi mua đồ, hôm nay là ngày lại mặt." Anh cảm thấy mình nói như vậy là khá nhiều rồi, nghe qua chắc chắn là không giống một lời ra lệnh.
Hả? Đúng rồi, hôm nay là ngày lại mặt. Nhắc tới chuyện này, Đường Như Tửu liền nhớ đến tình tiết trong sách. Bởi vì nguyên chủ chỉ một lòng muốn ly hôn, cho nên ngày lại mặt cũng không chịu về nhà mẹ đẻ. Cuối cùng, vẫn là một mình Lạc Hành Chu phải đi về. Để giữ thể diện cho nguyên chủ, anh còn nói dối là do cô bị cảm lạnh nên không tiện ra ngoài.
"Em không muốn về sao?" Thấy Đường Như Tửu không nói lời nào, Lạc Hành Chu lại tưởng rằng cô vẫn còn muốn ly hôn.