Người Mẹ Tái Sinh, Dạy Dỗ Đàn Con

Chương 22

Trước Sau

break

Một giọng nữ trong trẻo vang lên như lưỡi đao xé toạc bầu không khí ngưng trệ: “Ai dám động vào nó một cái xem?”

Mọi người đồng loạt quay đầu lại, chỉ thấy một cô gái nhỏ nhắn với mái tóc đen ngang vai, khoác chiếc áo gió dài quá gối đang đứng ở cửa.

Thoạt nhìn, khí chất của cô vô cùng sạch sẽ và thuần khiết, hoàn toàn lạc lõng với căn phòng bao đầy mùi giang hồ này, hay thậm chí là cả cái quán bar Lam Điệu hỗn loạn này.

Cô gái nhỏ có khuôn mặt tròn trịa, hàng lông mi vừa đen vừa dài, lại còn cong vút tự nhiên. Dưới ánh đèn mang sắc xanh lạnh lẽo bao phủ lên gương mặt, các đường nét của cô trông nhỏ nhắn và vô cùng tinh tế.

Nếu lúc này cô đã thay một bộ váy ren bồng bềnh, trông chẳng khác gì một con búp bê phiên bản giới hạn cực kỳ đáng yêu trong tủ kính.

Cô khẽ gọi một tiếng: “Tần Lập Quân.”

Người đàn ông đang bị giẫm dưới chân như một con chó nãy giờ bỗng ngẩng phắt đầu lên. Khi nhận ra người tới là ai, trong mắt anh ta thoáng qua vẻ kinh ngạc xen lẫn hổ thẹn. Anh ta lắp bắp: “Là cô sao? Sao cô lại ở đây, cô theo dõi tôi...”

Thấy anh ta vẫn nhận ra người, lời nói rõ ràng, chứng tỏ vẫn chưa chịu thương tích gì quá nghiêm trọng.

Gã Long chậm rãi xoay mũi dao về phía Tần Thiết Lan, đùa cợt hỏi: “Ồ, cứ tưởng là ai đi lạc, hóa ra cô em đây lại quen biết tên phế vật này à? Hắn là gì của cô?”

Lúc này, những kẻ có mặt ở đây đều là thành phần bất hảo trong xã hội, chẳng ai thèm để mắt đến một Tần Thiết Lan trông có vẻ vô hại, họ chỉ coi cô như một cục bột mềm muốn nhào nặn thế nào cũng được.

“Con trai tôi.” Tần Thiết Lan vừa dứt lời, thì bàn tay phải của cô đã nhanh như chớp bóp chặt lấy cổ tay đang cầm dao của gã Long.

Chỉ nghe thấy một tiếng “rắc” giòn giã, gã Long gào lên thảm thiết, con dao theo đó rơi bộp xuống đất.

Mười giây tiếp theo, trong phòng bao như đang diễn ra một vở kịch câm đầy quái đản.

Động tác của Tần Thiết Lan nhanh đến mức khiến người ta hoa cả mắt, cô vung tay tát liên tiếp ba cái khiến gã Long nổ đom đóm mắt, rồi túm tai gã kéo xuống, đầu gối thúc mạnh vào bụng đối phương.

Đến khi đám đàn em kịp phản ứng thì đại ca của chúng đã cuộn tròn dưới đất như một con tôm luộc. Đám đàn em ngây người, bản thân gã Long cũng bàng hoàng. Cô gái này không đơn giản!

Hồ Liên hét lên một tiếng rồi bịt miệng, nhìn Tần Thiết Lan như nhìn người ngoài hành tinh.

Tần Thiết Lan giẫm lên bàn tay đang cố gắng tìm dao của gã Long, dùng lực di mạnh, lặp lại đúng động tác mà gã đã dùng để sỉ nhục Tần Lập Quân trước đó: “Mấy chục tuổi đầu còn học đòi làm lưu manh à? Bố mẹ anh có biết anh ở ngoài này làm chuyện mất mặt thế không?”

Đám đàn em trong góc vừa định cử động, Tần Thiết Lan như có mắt sau lưng, cô chộp lấy chai sâm panh trên bàn đập mạnh vào tường.

“Bộp!” Một tiếng, mảnh thủy tinh văng tứ tung, nước rượu men theo giấy dán tường chảy xuống ròng ròng.

Cô nói không lớn nhưng đủ khiến tất cả đứng hình tại chỗ: “Tất cả đứng im.”

Nhiều năm trong quân ngũ đã tạo cho cô một khí chất uy nghiêm không cần giận dữ vẫn khiến người khác nể sợ.

Lúc này, nhiệt độ hừng hực trong phòng bao dường như đột ngột giảm xuống mười độ, tim ai nấy đều đập thình thịch.

Tần Lập Quân thấy đám đàn em đều bị trấn áp, nhất thời quên mất việc khống chế Hồ Liên, liền xông lên cứu cô ta ra. Anh ta lo lắng hỏi: “Em không sao chứ? Chúng không làm em bị thương chứ?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương