Người Mẹ Tái Sinh, Dạy Dỗ Đàn Con

Chương 21

Trước Sau

break

Cô ta biết mình càng nói như vậy, đàn ông sẽ càng thương xót mình hơn.

Tần Lập Quân kiên quyết nói: “Quyết định thế đi! Ngày mai anh sẽ đưa em đi làm thủ tục!”

Ở phòng VIP 2 bên cạnh, Tần Thiết Lan suýt chút nữa đã bóp nát chiếc điện thoại.

Rõ ràng là hai anh em ruột, thằng anh thì dùng phụ nữ để leo lên bảng xếp hạng người giàu, còn thằng em thì bị phụ nữ lừa cho sạch sành sanh đến mức sắp phải ra đường ở. Đúng là một đứa thì xấu xa quá mức, một đứa thì ngu ngốc hết phần thiên hạ.

Đúng lúc này, cửa phòng bao bị đá văng mạnh, năm sáu gã đàn ông to cao vạm vỡ xông vào.

Bốn tên ra tay khống chế Hồ Liên, còn gã cầm đầu xăm trổ đầy mình thì túm lấy cổ áo Tần Lập Quân: “Thằng này, mày gan nhỉ, dám đụng vào người phụ nữ của đại ca La ở quận Tây Phủ chúng tao à? Tao thấy mày chán sống rồi phải không!”

Tần Lập Quân còn chưa kịp phản ứng thì bụng đã trúng một cú đấm nặng nề, đau đến mức phải gập người xuống.

Hồ Liên hét lên rồi trốn sang một bên: “Anh Long! Đừng... đừng làm vậy!”

Dù đầu óc Tần Lập Quân không bằng Tần Lập Quốc, nhưng công phu tay chân thì đã được rèn luyện từ nhỏ, anh ta vốn chẳng sợ gì gã xăm trổ kia. Thế nhưng lúc này Hồ Liên lại tái mét mặt mày kêu cứu: “Anh Quân, cứu em với. Anh Quân cứu em!”

Hồ Liên bị hai gã đàn ông lực lưỡng giữ chặt cánh tay, lưỡi dao sắc lẹm kề sát vào cổ họng trắng ngần của cô ta, đã cứa ra một vệt máu mảnh.

Cô ta run rẩy toàn thân, nước mắt làm lem nhem lớp trang điểm, trông vô cùng đáng thương.

Đồng tử Tần Lập Quân co rút, cơ bắp vừa căng cứng lập tức thả lỏng lực chiến đấu. Anh ta gầm lên: “Có chuyện gì thì cứ nhắm vào tao, đừng đụng vào cô ấy!”

Anh ta trơ mắt nhìn gã xăm trổ cầm thanh sắt đập mạnh vào đầu gối mình.

“Bộp!”

Cơn đau thấu xương khiến Tần Lập Quân quỳ rạp xuống đất, mồ hôi lạnh tức thì thấm đẫm lưng áo.

Gã xăm trổ tên Long này vốn đã chướng mắt Tần Lập Quân từ lâu, nay thấy anh ta vì một người phụ nữ mà rụt rè không dám phản kháng thì càng lấn tới.

Gã Long dùng giày di nát ngón tay anh ta, tiếng xương khớp gãy răng rắc nghe mà rợn người.

Rồi gã cúi người xuống, sợi dây chuyền vàng trên cổ va kêu lách cách, mỉa mai nói: “Tần Lập Quân, mày chỉ có chút bản lĩnh này mà cũng dám động vào người phụ nữ của đại ca La sao? Đây là địa bàn của quận Tây Phủ, mày đã phạm vào điều cấm kỵ, hôm nay tao sẽ dạy cho mày một bài học...”

Mắt Tần Lập Quân đỏ ngầu vì giận dữ nhưng không dám manh động.

Gã Long rút ra một con dao, lưỡi dao sắc bén phản chiếu ánh đèn nhức mắt: “Dùng một cánh tay để đổi lấy một người phụ nữ, cũng đáng giá đúng không?”

“Mày dám!”

Tần Lập Quân gồng lưng, siết chặt nắm đấm, nhưng lại nghe thấy tiếng hét của Hồ Liên: “Anh Quân, em sợ quá...”

Động tác của anh ta khựng lại. Anh ta đang đứng trước tình thế tiến thoái lưỡng nan, nếu phản kháng, Hồ Liên sẽ bị thương, nếu không phản kháng, cánh tay của anh ta e rằng khó giữ được trong ngày hôm nay.

Nếu mất đi một cánh tay, sau này ở băng đảng “Ám Quỷ”, một người như anh ta sao có thể trấn áp được đàn em nữa.

Gã Long vô cùng đắc ý khi thấy cái bẫy hôm nay đã trói chặt được Tần Lập Quân. Gã vung dao định chém xuống.

Lúc này, cánh cửa phòng bao đột nhiên nổ tung.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương