Người Mẹ Tái Sinh, Dạy Dỗ Đàn Con

Chương 19

Trước Sau

break

Anh ta vốn dĩ đã mặc định cô là diễn viên do người anh cả thuê tới, nếu cô dùng biện pháp mạnh thì chỉ khiến mối quan hệ giữa hai mẹ con càng thêm căng thẳng.

Vì vậy, chỉ có đưa ra bằng chứng không thể chối cãi mới có thể khiến anh ta tin tưởng cô, từ đó tránh xa loại phụ nữ như Hồ Liên.

Đi tới hành lang tầng hai, Tần Thiết Lan không tiến thẳng đến phòng VIP 3 mà dừng lại trước cửa phòng VIP 2 để nghe ngóng. Dường như bên trong đang trống.

Một phục vụ bỗng nhiên xuất hiện hỏi: “Thưa cô, cô có cần giúp gì không ạ?”

Tần Thiết Lan bình tĩnh đáp: “Phòng VIP 3 yêu cầu đĩa trái cây và sâm panh, anh mang tới rồi đặt lên xe đẩy thức ăn, họ dặn là họ sẽ tự lấy.”

Người phục vụ đáp: “Vâng ạ.”

Đợi người phục vụ rời đi, cô bật chức năng quay phim của điện thoại rồi giấu vào trong lọ hoa trang trí đối diện, ống kính hướng thẳng về phía cửa phòng VIP 3.

Công tác chuẩn bị đã sẵn sàng, Tần Thiết Lan đi vào nhà vệ sinh nhân viên, cởi áo khoác gió treo vào vách ngăn.

Trong gương, cô búi tóc lên cao, đeo thêm một chiếc kính gọng đen, trông chẳng khác nào một tổ trưởng phục vụ dày dạn kinh nghiệm.

Khi đẩy xe thức ăn đến trước cửa phòng VIP 3, Tần Thiết Lan hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa.

Bên trong truyền đến một giọng nữ nũng nịu: “Ai đấy?”

Tần Thiết Lan trả lời: “Đĩa trái cây và sâm panh tặng kèm ạ.”

Cánh cửa mở ra một khe hở, lộ ra khuôn mặt trang điểm tinh xảo của Hồ Liên.

Nhìn gần, cô ta còn trông đáng thương và động lòng người hơn cả trong ảnh, hèn gì có thể khiến thằng hai vì cô ta mà “nổi giận vì hồng nhan”.

Tần Thiết Lan cúi đầu đẩy xe thức ăn vào trong, ánh mắt liếc nhanh qua căn phòng.

Tần Lập Quân đã uống đến mức mặt mũi đỏ gay, trên bàn bày năm sáu chai rượu rỗng. Trên ghế sofa ở góc phòng có một chiếc túi xách LV, cửa nhà vệ sinh thì đang khép hờ.

[Thằng nhóc thối này, bị người ta gài bẫy mà vẫn không biết gì, chẳng hiểu mấy năm qua nó lăn lộn trong giới giang hồ kiểu gì nữa!]

Hồ Liên nũng nịu ngồi xuống bên cạnh Tần Lập Quân, cổ chiếc váy trắng khoét sâu đến mức gần như lộ cả đường cong trước ngực: “Anh Quân, chúng ta uống thêm một ly nữa đi mà.”

Tần Lập Quân tựa đầu vào vai cô ta: “Không... không được rồi...”

Tần Thiết Lan lặng lẽ bày đĩa trái cây ra bàn, nhân lúc hai người không chú ý, cô nhanh tay lấy máy ghi hình từ trong túi ra nhét vào khe ghế sofa. Động tác của cô mượt mà như nước chảy mây trôi, kỹ năng ẩn nấp được rèn luyện trong quân ngũ năm xưa đến giờ vẫn không sai lệch một li.

Hồ Liên xua tay đuổi người: “Đặt đồ xong thì ra ngoài đi.”

Chuyện cô ta sắp làm không thể để người ngoài có mặt, cô phục vụ này cứ lóng ngóng mãi làm cô ta thấy ngứa mắt.

“Vâng, chúc quý khách ngon miệng.”

Tần Thiết Lan giữ vẻ mặt bình thản, đẩy xe thức ăn ra khỏi phòng bao rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.

Cô để chiếc xe tùy ý ở hành lang, sau đó rẽ vào phòng VIP 2 đang bỏ trống ngay bên cạnh, khóa trái cửa từ bên trong rồi nhanh chóng lấy điện thoại ra, mở màn hình giám sát. Thiết bị ghi hình này là do tài xế mua tạm ở cửa hàng điện máy, trên đường đi đã giúp cô điều chỉnh xong, chỉ cần mở điện thoại là có thể kết nối ngay lập tức.

Trong màn hình, sau khi xác nhận cửa đã khóa kỹ, ánh mắt Hồ Liên lập tức trở nên đầy toan tính.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương