Tần Lập Quốc dứt khoát trả lời: “Trợ lý Lý sẽ gửi tới trong vòng một tiếng nữa.”
Đứa con trai cả này đối ngoại thì vô cùng tinh quái, nhưng riêng với người mẹ là cô thì lại phục tùng răm rắp.
Chưa đầy bốn mươi phút sau, một chiếc Mercedes Benz S600 màu đen lặng lẽ tiến vào sân biệt thự nhà họ Tần.
Trợ lý Lý cầm theo máy tính bảng rảo bước đi tới, dù ăn mặc chỉnh tề nhưng mồ hôi đầm đìa trên trán.
Anh ta cung kính dâng bằng hai tay: “Cô Tần, đây là những thứ Tần tổng bảo tôi mang tới. Bao gồm nhật ký cuộc gọi, lộ trình di chuyển trong ba tháng gần nhất của Nhị gia, và bản điều tra chi tiết về thân thế của cô Hồ đây ạ.”
Không hổ danh là nhân vật có thể từ dân thường vươn lên tầng lớp thượng lưu, làm việc rất nhạy bén, đưa ra thông tin còn nhiều hơn cả những gì cô mong đợi. Chỉ tiếc là một cái đầu thông minh như vậy lại không chịu đi theo con đường chính đạo.
Tần Thiết Lan nhận lấy máy tính bảng nhưng không thạo thao tác, trợ lý Lý vội vàng giúp cô điều chỉnh. Cô cầm máy, thong thả lướt xem thông tin.
Tư liệu chi tiết đến mức đáng kinh ngạc: Hồ Liên, 32 tuổi, cư dân khu chung cư Xuân Phong, quận Tây Phủ, là mẹ đơn thân, hiện đang làm nghề tiếp rượu tại quán bar “Lam Điệu”.
Trang cuối cùng còn đính kèm một bức ảnh rõ ràng là chụp trộm. Người phụ nữ trong ảnh có khuôn mặt trái xoan, mắt hạnh, trông rất thanh tú, yếu đuối và có vẻ là một người phụ nữ đàng hoàng.
Tần Thiết Lan nhanh chóng lướt qua tài liệu của cô ta rồi hỏi: “Người phụ nữ này chính là Hồ Liên sao? Tháng trước cô ta nhận được một khoản chuyển khoản trị giá đúng năm vạn tệ từ tập đoàn Xây dựng đô thị quận Tây Phủ... Tôi nhớ không lầm thì Trần Bách Sinh chính là ông chủ thực sự đứng sau tập đoàn đó, mà ông ta và băng nhóm của thằng hai dường như có thù oán với nhau phải không?”
Trợ lý Lý trợn tròn mắt: “Sao cô lại biết được chuyện này...”
Tần Thiết Lan thu hồi tài liệu: “Tần tổng của các anh có biết chuyện này không?”
Trợ lý Lý ấp úng đáp: “Tần tổng và Nhị gia đã lâu không gặp nhau rồi...”
Xem ra mối quan hệ giữa Quốc Quốc và thằng hai chẳng tốt đẹp gì. Nhưng dù sao họ cũng là anh em ruột thịt, cô không hiểu nổi rốt cuộc là loại ân oán gì mà có thể khiến họ trở nên như bây giờ.
Tần Thiết Lan dự định sau này sẽ từ từ tìm hiểu mâu thuẫn giữa hai anh em bọn họ.
Cô nói: “Được rồi, anh về trước đi. Bảo với Tần tổng của các anh là tối nay có lẽ tôi không về đâu.”
Sau khi trợ lý Lý rời đi, Tần Thiết Lan bắt đầu nghiên cứu kỹ sơ đồ mặt bằng của quán bar.
Phòng VIP 3 nằm ở trong cùng của tầng hai, cách âm tốt, có nhà vệ sinh riêng... Cô nheo mắt lại, một kế hoạch dần hình thành.
Một tiếng sau, một chiếc Mercedes Benz S350 kín đáo dừng lại ở cửa sau của quán bar Lam Điệu.
Tài xế nhà họ Tần hỏi: “Cô Tần, khoảng khi nào cô ra ngoài để tôi tới đón?”
Cô đáp: “Không cần đâu, anh cứ về đi, tôi sẽ tự bắt xe.”
Khi xuống xe, cô chỉnh đốn lại bộ đồ màu đen trên người. Đây là bộ đồng phục cô đặc biệt mua trên đường tới đây, nó giống đến tám chín phần với đồng phục nhân viên phục vụ của quán bar này.
Cô khoác thêm một chiếc áo khoác gió bên ngoài để tạm che đi chút khác biệt đó.
Trên đường đến đây cô đã suy tính kỹ, nếu cô xông vào vạch trần âm mưu của Hồ Liên và Trần Bách Sinh ngay lập tức, thằng con ngốc nghếch của cô chắc chắn sẽ không tin.