Một tay Dư Thi nâng bầu vυ" của cô lên, vùi đầu xuống, há to miệng ngậm một bầu vυ" mềm vào, tham lam bú mạnh, Hà Tố Tố lập tức lẳng lơ rên ra tiếng, l*и ướt, cô ướt rất nhanh, ngày ngày đêm đêm thèm muốn đàn ông.
Cô nhìn Dư Thi, nếu như cô ấy là đàn ông thì tốt biết mấy, có thể dùng cặ© tod dụ cô, cô thật sự rất thèm.
Đạo cụ, không cho cô niềm vui mà cô muốn.
Cô muốn làn da ấm áp và một con cặ© thật chứ không phải đồ giả.
Dư Thi vừa bú vυ" của cô, ngậm lấy núm vυ" của cô, núm vυ" của cô không nhỏ, lớn như quả nho, hình trụ hơi dài, bú rất ngon.
Dư Thi tham lam ngậm núm vυ" của cô, nghe cô lẳng lơ thở gấp, chính mình cũng kích động đến thân thể phát run, hận không thể mọc ra một con cặ© thật sự, hung hăng đυ. cô, con đĩ nhỏ này sao lại da^ʍ đãиɠ tham lam như vậy chứ.
Cô ấy đặt Hà Tố Tố lên trên ghế sa lon, lưu loát lột váy, qυầи ɭóŧ của cô xuống, ánh mắt giống như sói, nhìn chằm chằm chỗ riêng tư của cô.
Dư Thi có vẻ ngoài rất xinh đẹp nhưng hơi lạnh, là kiểu Ngự tỷ, bởi vì xuất thân là con nhà giàu, cả người có một loại quý khí tự nhiên, hơn nữa tính cách lưu loát, ra tay cũng tàn nhẫn, khí tràng trên người làm cho người ta chết mê chết mệt.
Hà Tố Tố không chỉ một lần tiếc nuối, vì sao cô ấy không phải là đàn ông, nếu như vậy, cô sẽ đối xử tốt với cô ấy, gả cho cô ấy, sinh cho cô ấy một ổ con thơ mập mạp.
Dư Thi nhìn l*и cô, làm cho cô rất là ngượng ngùng, l*и lại chảy nước ròng, nằm ở trên sô pha, vừa muốn che vυ", lại muốn che l*и.
Cô ở căn nhà này, là chồng mua, sau khi Hà Tố Tố gả cho chồng thì không thiếu tiền, người đàn ông vô cùng thương cô, Hà Tố Tố tốt nghiệp, anh đã đặc biệt ở công ty, xây cho cô một phần mới, giúp cô làm nên sự nghiệp.
Sau khi anh qua đời, công ty của anh, để lại cho cô, bởi vì Hà Tố Tố thật sự không am hiểu quản lý công ty, công ty của cô có chuyên gia quản lý.
Mẹ chồng sợ cô chịu thiệt, cho nên sổ sách công ty, bác cả sẽ thường xuyên giúp cô xem, giúp cô xét duyệt nhân viên công ty.
So với nhà mẹ đẻ của mình, nhà chồng giống với nhà mẹ đẻ của cô hơn, ba mẹ chồng thương cô như con gái, anh với bác cả, đều coi cô như con gái hay em gái mà cưng chiều.
Cho nên sau khi chồng qua đời, cuộc sống của Hà Tố Tố cũng không khổ sở, tự có người dọn sạch chướng ngại cho cô.
Có đôi khi cô suy nghĩ, cuối cùng mình tu được phúc khí từ đâu mà có được nhiều người yêu thương như vậy.
Dư Thi lấy tay che l*и của cô ra, nhướng mày, ánh mắt còn rất xấu xa nhìn cô: "Sao? Không muốn tớ tắm cho à? Mấy ngày không dùng đầu lưỡi giúp cậu tắm, cũng không biết là có thối hay chưa này.”
Hà Tố Tố bị cô ấy trêu chọc đến chảy nước, suýt nữa ŧıểυ ra, nghẹn đến mức mắt ửng đỏ lên, ánh mắt rưng rưng, đáng thương nhìn cô ấy.
Dư Thi hít sâu một hơi, chửi thề một tiếng, bị cô nhìn như thế mà cả người bốc cháy.
Hận mình không có cặ©.