Khi đua xong cả bốn người mệt nhừ, người thấm đẫm mồ hôi mặn. Còn đội bạn cũng không khá hơn, vài người bị xây xước, tên đội nón cá mập mệt mõi gỡ chiếc nón ra, bên trong là gương mặt có băng vết thương với tóc màu xanh lá nhìn cũng khá điển trai.
JayJo đi về phía nhà vệ sinh, Owen thì cũng chuẩn bị đi về có lẽ họ không mấy quan tâm về chiến thắng mà mình đã giành được.
Oliver và Hyouma thì vứt xe cùng đi về một hướng, bước chân hiên ngang đắc thắng. Họ đi theo hướng có hai cô gái đang đứng cổ vũ cười tươi cho người yêu của mình.
Hong MiYoo người Hàn Quốc với mái tóc đen player cá tính, mặc chiếc áo thun và quần bó đen, tay cầm chai nước suối.
Kim Eunbyul người Hàn Quốc mái tóc đen thắt bím một bên cùng mới mái bay thưa. Mặc áo sơ mi hồng cùng chân váy ngắn, tay vẫy chào hai người con trai đang đi tới.
Hyouma đi lại gục xuống vai Eunbyul mệt mõi ôm eo cô, cô gái cũng ôm lại anh. Mái tóc đen dài ngang vai của anh che lắp đi người con gái nhỏ bé.
"Anh mệt quá bé."
Eunbyul vỗ vỗ lưng anh yêu thương.
"Anh cực khổ rồi. Về em tẩm bổ lại cho anh ha, em có mua vài nguyên liệu để nấu món anh thích."
"Ưm..." Hyouma gật gật đầu nhẹ trên vai nhỏ của cô.
MiYoo đưa chai nước cho Oliver, mỉm cười khen ngợi.
"Anh đua giỏi lắm, cố gắng thắng giải này rồi mình đi chơi."
Anh cầm lấy chai nước rồi nốc vài ngụm.
"Anh cũng hy vọng là vậy, đội Sabbath có vẻ không dễ ăn nhưng mà đội anh sẽ mạnh hơn."
"Này Eunbyul, bọn tôi về trước nhá, pai pai."
"Pai nha."
Hyouma vẫn ôm cô, cô vẫy tay chào tạm biệt Miyoo. Miyoo đi cùng Oliver rời đi.
Giọng Eunbyul nhỏ nhẹ. "Đi về nha anh, em nấu cơm cho anh ngay."
Tay Hyouma siết lấy chiếc eo nhỏ của cô. "Về em thưởng cho anh đi."
"Hả? Thưởng gì?"
Anh lập tức bế cô lên dường như quên hết những cơn mệt mỏi do đua xe trước đó.
"Thưởng em cho anh."
Eunbyul đỏ mặt nhưng cũng lấy lại bình tĩnh tay siết lấy cổ áo anh, tỏ vẻ không đồng ý.
"Anh không mệt sao mà còn giở thói lưu manh."
Hyouma cười khẩy rồi bắt đầu bước đi. "Em là liều thuốc của anh."
Cô nhất quyết không muốn theo ý anh." Này! Thả em xuống!"
Anh lờ đi sự phản kháng của cô mà bước đi.
Bên Sherry thì cô mặc chiếc áo thun và quần ống rộng đứng trước cánh cửa có người canh gác. Tay cô cầm một tờ giấy bản đồ chỉ đường, cô nhìn vào bản đồ trên tay rồi lại so với chổ mình đang đứng.
"Hình như là chổ này rồi."
Cô liền bước tới chổ cánh cửa liền bị hai tên gác, thấy cô gái hai thanh niên liền giơ cánh tay báo hiệu không được vào trong vì họ nghĩ là cô chưa đủ tuổi.
"Đến nơi này làm gì vậy cô bé, nơi này không phải nơi mà người như em có thể vào."
"Với lại ăn mặc đơn giản như vậy thì vào đây không thích hợp, em nên về."
"Em đến đây xin việc, em có giấy quảng cáo."
Sherry đưa tờ giấy trên tay của mình cho hai người đàn ông xem. Hắn thấy thế cũng hiểu nên ra hiệu cho cô bước vào trong.
"Em vào đi."
Sherry đi vào trong, khi cô bước chân vào thì thấy đông người chỉ là ban đêm sẽ náo nhiệt hơn ban ngày. Cô từ từ đi vào quan sát xung quanh thấy những tay ăn chơi tụ tập, đi vào bên trong nữa là thấy sàn đấu, bên dưới là khán giả ồ ạc bên trên là hai người đàn ông đang đánh nhau và trọng tài quan sát trận đấu.
Cô chưa từng vào những chổ như thế này nên có chút tò mò, cô vừa đi vừa nhìn lên sàn đấu mà không chú ý đến xung quanh.
Sherry va phải thân hình của một người đàn ông, không tự chủ cô a lên một tiếng, ngẩn đầu lên thì thấy một ánh mắt lạnh đang nhìn cô.
"Selena, sao cô lại ở nơi này, không an phận ở nhà mà chạy đi sao?"
Là tên Wooin Yoo.
"Cô bị điếc à?"
Sherry định hình lại và lùi ra sau giữ khoảng cách.
"Tôi là Sherry Kim không phải em gái tôi. Mà anh đã làm gì với con bé rồi. Mau thả con bé ra."
Wooin trong phút chốc nên không phân biệt được hai chị em, giờ anh mới nhận ra, anh cười khẩy một tiếng.
"À! Thì ra là cô à? Con em cô là tự nguyện, không ai ép nó, nó thích thì nó về thôi."
"Tự nguyện? Rõ ràng là con bé..."
Chưa kịp nói hết câu thì bị cái cảm giác bất an cho anh tạo ra cho cô làm cho không thể nói tiếp.
Wooin trầm giọng nói.
"Tôi không biết tâm tư hai chị em cô nghĩ gì, vấn đề ở chổ con em cô."
Rõ ràng là Wooin vẫn còn nghi ngờ Selena có phải người đêm đó hay không. Anh nghe theo trực giác của mình nhưng anh lại có ảnh đêm đó nên anh không thể phủ nhận.
Có thể là hai chị em này thông đồng để muốn trèo cao thì sao?
"Tôi không nói chuyện với anh nữa."
Cô bước đi ngang qua anh, một mùi hương dâu quen thuộc thoang thoảng qua mũi anh khiến anh phải quay lại nhìn bóng lưng.
Mùi này... là từ cô ta sao?