Ngủ Trước Yêu Sau

Chương 32

Trước Sau

break

Trong bệnh viện, ở phòng bệnh riêng dành cho Haejin. Một bác sĩ, một cô y tá, Minu và Haejin ở đó, cô ngồi trên giường với chiếc chân quấn băng trắng, Minu ngồi bên cạnh.

Hôm nay là ngày cô sẽ được loại bỏ chiếc băng trắng vướng víu nóng nực ấy. Trong lòng cô nao nức muốn gỡ thứ này đi, vì khoảng thời gian qua cô bị nó hành cho đi không tiện. 

Nhưng nghe bác sĩ nói nguy cơ để lại sẹo sẽ lên tới 80%, cô cũng có chút lo lắng.

Ngay khi đã tháo băng ra, không ngoài dự đoán, trên mắt cá chân có vết vẹo nhỏ dài khoảng 3cm.

Minu không khỏi sót thương, nhưng anh cũng bình tĩnh mà hỏi bác sĩ bên cạnh.

"Bác sĩ, vết sẹo này chữa được không?"

"Được, vết sẹo này chỉ mới hình thành nên khả năng cao sẽ chữa hết. Bôi thuốc đều đặn thì vài tháng sau sẽ khỏi, anh yên tâm."

Minu và Haejin cũng yên tâm một phần, cũng may vết sẹo không quá lớn, nếu không chữa được thì vẫn che nó được.

"Haejin, không sao đâu, dù có thế nào tôi cũng sẽ chữa cho em không còn vết sước."

Minu nhẹ giọng an ủi cô.

"Không có chuyện gì chúng tôi xin phép ra ngoài, thuốc tôi sẽ kê sau cho bệnh nhân. Con bé có thể đi lại bình thường được rồi."

Nói xong bác sĩ và cô y tá đi ra khỏi phòng để lại Minu và Haejin.

"Chú... chú giành nhiều thời gian cho cháu vậy còn công việc của chú thì sao ạ?"

Cô nhỏ giọng có chút tội lỗi.

Minu thấy vậy liền vuốt tóc trấn an cô bé.

"Mọi chuyện bên tôi xong cả rồi, tôi chỉ lo cho em, sợ em không thấy tôi thì lại khóc bù lu bù la lên."

Cô thấy anh tự luyến như vậy liền bĩu môi chê bai.

"Liêm sỉ chú rớt kìa."

Cô nhướng mắt xuống đất chỉ thị liêm sỉ "vô hình" của Minu.

Thấy cô đá thính như vậy anh cũng ba chấm đứng hình luôn.

"..."

Tay cô đưa xuống xoa xoa vết sẹo trên mắt cá chân, có chút nặng trĩu.

"Chú... nếu vết sẹo này không lành, thì mình có che được nó không?"

"Chắc chắn có." Minu ngay lập tức khẳng định. "Nhưng không có từ nếu nào ở đây, nó sẽ lành lại."

"Lúc đó là chú đến cứu cháu kịp thời sao?"

"Không phải." Minu suy nghĩ chuyện gặp Tina trước cửa phòng phẫu thuật. "Là do một người con gái tự xưng là chị họ của em, khi tôi nghe tin, tôi đã ngay lập tức đến bệnh viện. Đến trước cửa phòng thì người đó đã ngồi chờ từ lâu rồi, chắc là cổ đã cứu em. Em có ai là chị họ không?"

Haejin suy nghĩ một lát, thì chỉ có Tina là người cô có thể nghĩ đến.

"Dạ có, nhưng chị ấy đang đi du học mà, làm gì còn ai nữa đâu."

Chắc chắn là con bé có liên quan gì tới trùm mafia Ngô, con gái ông ta tự xưng là chị họ của Haejin.

"Chú cũng không biết chị đó là ai luôn hả?  Vậy thì làm sao cháu đến cảm ơn người ta một tiếng đây."

"Không sao cả, để sau này nếu gặp lại tôi sẽ cảm ơn người đó. Nhưng mà... em còn muốn đi làm ở tiệm hoa nữa không?"

"Có chứ! Chỉ có đều... chắc giờ nó banh chành hết rồi, tiếc mấy bông hoa xinh đẹp quá."

"Tôi đã cho người sửa sang lại y như cũ rồi, từng bông hoa vẫn còn đó."

"Thật hả? Cảm ơn chú nhá!"

Haejin vui mừng ôm Minu.

Bên Mari thì cô đạp xe tới bọn chúng rồi quay đít xe lại siêu ngầu.

"Mấy người muốn bắt nạt ai hả? Sao lại phá xe người ta?"

Một tên nhếch mép đút một bàn tay vào túi quần nói.

"Này cô em xinh đẹp có mái tóc trắng, em lo chuyện bao đồng quá rồi đó. Thằng nhãi này có chơi có chịu, đua xe thua thì bị đập xe thôi, ai biểu nó gà quá."

Nghe đến đua xe Mari thay đổi biểu cảm.

"Ủa mọi người đua xe hả?"

"Phải, nhìn chiếc xe của cô em cũng đẹp đấy, muốn đua không? Vào bộ sưu tập phế liệu của bọn anh đây xem cũng không tệ."

Mari có chút bất mãn, hắn mà lại khinh thường cô như vậy, hắn không biết ở Anh Quốc cô là người đua xe đạp cũng nổi danh. Từng tham gia cuộc đua xe đạp đơn ở thành phố.

"Muốn đua phải không, nếu tôi thắng thì bọn anh phải đền bù chiếc xe mới cho thằng bé và từ nay không đập xe người khác nữa."

"Ha! Nghe có vẻ khá tự tin nhỉ, nhưng cô em nên biết, ở đây thì phải tuân theo luật chơi của bọn này."

"Được."

"Đường đua xe dài 10 km, mọi vật thể trên đường đều là trợ vật, đi được đường tắt."

Nghe đến đi được đường tắt thì cô cảm thấy mình bị yếu thế rất nhiều. Bọn họ sống ở đây nhiều năm, đương nhiên chổ nào cũng có lợi cho họ. Còn cô mới qua chưa được một tuần, đường xá không rành căn bản là cô không có một chút lợi thế.

Liệu cô có muốn tiếp tục?

"Không chịu trách nhiệm khi làm tổn thương đối thủ, mọi hành động chơi xấu được chấp nhận. Sao? Còn muốn đấu nữa không?"

Đây đúng là cuộc đua của Hyuk Kwon, ông trùm làng chơi xấu.

Trước giờ cô chưa từng đua cái kiểu đầu đường xó chợ này nên có chút lo lắng. Lỡ như trong lúc đua xe cô bị hư thì cô cũng khá đau lòng, cuộc đua còn không bảo vệ như vậy thì xe cô không bị bể bánh cũng gãy khung.

"Đương nhiên là phải thi đấu rồi, ai sợ ai."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc