Joker kéo Tina ra một con hẻm nhỏ tránh người đi đường. Cô loạng choạng theo sau, cô dựt tay anh ra, vuốt tóc mệt mõi.
"Anh đưa tôi ra đây làm gì?"
Anh im lặng đứng trước mặt cô, vẻ mặt không biến sắc, nhìn xuống cô mà không nói gì.
Là do anh không biết nói gì với cô, bản năng tự nhiên muốn lôi cô đi để nói chuyện nhưng lại băng khẩu.
Cô liếc nhìn anh bằng ánh mắt khó chịu xen lẫn lạnh lùng. Hai người cũng không biết nói gì, cứ đứng nhìn nhau.
Chuyện đêm đó cũng có thể xem là sự cố, do men rượu gây ra, nhưng một phần hai người cũng có chút lý trí. Có thể xem như là đôi bên tự nguyện, dù sao thì cũng tận mấy hiệp.
Rồi mấy ngày qua hai người tuy có gặp đối phương nhưng lại lướt qua hoặc nhìn trộm chứ không trò chuyện gì cả.
Hai con người này tính giống nhau, lạnh lùng ít nói, thích bạo lực, không thích giải thích, tình cảm thì càng không bộc lộ rõ bên ngoài.
Tina đợi nãy giờ không thấy có động tĩnh nên muốn rời đi. Khi cô quay đi định về khu cá cược thì có bàn tay rắn chắc chai sạn nắm lấy cổ tay cô.
"Tôi."
Cô quay lại nhìn anh, hai ánh mắt chạm nhau, môi anh mấp máy nói.
"Tôi không phải là người biết ăn nói, nhưng chuyện đêm đó cô còn..."
Giọng điệu của anh có chút ngập ngừng pha trộn sự hối lỗi.
"Chuyện đêm đó, là ngoài ý muốn, chúng ta đều là người trưởng thành, tình một đêm thì cũng là chuyện bình thường."
"..."
"Cô nói vậy là sao?"
Tina dựt tay cô ra khỏi bàn tay anh.
"Nói không hiểu hả? Lý do gì mà khiến tôi phải dính líu tới anh, tình một đêm thôi mà, có cần nhất thiết phải ghi nhớ không?"
Khi cô thoát ra ba chữ "tình một đêm", cô có chút ngập ngừng. Đêm đó là lần đầu của cô, dù muốn dù không thì đó cũng là kỉ niệm, nói tình một đêm thì hơi không đúng.
Cô cũng không biết đó có phải lần đầu của anh hay không. Lỡ như anh quan hệ qua nhiều phụ nữ rồi mà giờ cô nói cô luỵ thì khác nào tự nhận mình yếu đuối.
Dù gì cô cũng là con của trùm mafia, bà chủ một khu, càng phóng thoáng kiêu ngạo thì càng tốt.
"Đừng phiền tôi nữa."
Nói xong cô ngoảnh mặt đi, để lại Joker đứng không biết làm gì, bàn tay đưa lên nắm chặt, các ngón tay bấu vào lòng bàn tay.
Khi nghe cô phũ như vậy anh cũng không biết lựa lời như thế nào để giải thích.
Cô muốn cắt đứt với anh, cô muốn kết thúc với anh, mà nghĩ lại thì hai người chưa từng bắt đầu.
Sáng hôm sau, tại lớp học Mari chán chường nằm dài trên bàn học, ngón tay lười biếng vẽ vòng tròn trên bàn.
"Mình muốn đua xe như bọn họ."
Cô nhớ lại sự kiện hôm trước, cách họ đua xe không bị ràng buộc, nhìn tự do vô cùng. Bình thường cô chỉ đạp xe chơi chơi nhưng khi thấy cuộc đua xe thật sự thì cô đã có đam mê với nó.
"Chán thật chứ."
Mari ngồi dậy, Sherry cũng từ cửa lớp bước vào tay cầm hai ly nước ngọt, đi tới chổ Mari đặt một ly nước xuống bàn.
"Sao vậy?"
"Chán."
Sherry ngồi xuống cạnh cô, uống ngụm nước.
"Cậu chán Hàn Quốc rồi hả, muốn quay về Anh Quốc sao?"
"Không phải... à mà con em cậu, nó không về thật à?"
"Mình cũng đang lo đây, năm cuối rồi mà con bé không chịu đi học thì không ổn."
"Muốn cạp đất mà sống hay sao ý."
"Để lát mình hỏi Seung Yoo xem sao."
Mari lại chán nản nằm dài tiếp, bổng cô bật dậy tay xách balo.
"Cậu đi đâu vậy."
"Đua xe."
"Nhưng sắp vào giờ học rồi."
"Cúp học."
Mari đi ra cửa lớp, Sherry liền nói vọng ra.
"Nhưng mà muốn đua xe là được sao? Cậu đua với ai, ở đâu?"
Mari vừa đi vừa quay lại nhìn cô, mỉm cười nói.
"Bốn phương tám hướng, đâu đâu cũng là đối thủ."
"Trời, có câu đó luôn hả."
Mari quay đi lướt ngang Seung đang đi vào lớp, vẫn như mọi ngày, nét đẹp của thanh xuân trong trẻo làm cho mọi người ngắm nhìn.
Seung liếc nhìn cô một cái rồi ngồi vào bàn.
Mari bước ra khỏi trường, phóng lên chiếc xe đạp của mình chạy ra đường lớn. Cô cứ chạy mãi cũng không biết đi đâu, mới sáng sớm ai lại rủ đi đua xe chứ.
"Sao không có ai hết ta, đang lúc có hứng thì không có ai xuất hiện."
Ở một khu bỏ hoang, có một đám thanh niên côn đồ, một người tay cầm chiếc búa, dưới đất là một chiếc xe tan nát banh chành, nhìn thôi cũng biết xe bị chúng đập.
Bọn chúng có hơn chục người đều mặc áo đội, còn bên cạnh là một chàng trai trông nhỏ tuổi quỳ xuống cạnh chiếc xe, mặt cắt không còn giọt máu. Bần thần nhìn chiếc xe không còn nguyên vẹn.
Còn bọn chúng thì đứng ngang nhiên cười khinh bỉ cậu.
Chính xác chúng là bọn đua xe cá nhân, cá cược theo luật riêng của chúng.
Thành tích là những chiếc xe đạp bị đập nát ở khu phế liệu, thắng thì không sao nhưng thua thì xe sẽ bị như tình trạng của cậu ấy.
Mari chạy ngang vô tình thấy cảnh tượng đó, lòng nghĩa hiệp lại nổi lên, cô muốn cứu cậu ấy.
Bà này hay làm anh hùng quá ha, mới qua Hàn được mấy ngày mà đã dính 2 vụ.