Tư Nguyên Phong gần như ngày nào cũng đi cùng Dư Ngâm, thế nên cô có bạn trai hay không cậu ấy là người rõ nhất. Với cậu ấy, đây chẳng qua chỉ là một thủ đoạn ly gián vụng về của anh em nhà họ Lục.
Cậu ấy gạt cánh tay của Lục Ngọc Trạo ra, kéo Dư Ngâm về sát cạnh mình, giọng nói bình thản không chút gợn sóng: “Nếu cậu còn không đi, tôi sẽ báo cảnh sát. Con trai quan chức mà để xảy ra bê bối thì chẳng hay ho gì đâu.”
“...”
Dư Ngâm cúi gầm mặt lắng nghe, từ đầu đến cuối không hề hé răng nửa lời.
Ánh mắt Lục Ngọc Trạo vẫn luôn dán chặt lên người cô, anh chẳng mảy may để tâm đến lời đe dọa của Tư Nguyên Phong. Anh thong thả đút hai tay vào túi quần, như thể thuận miệng buông một câu: “Cứ cho là cậu coi cô ta như em gái, nhưng cậu có phải anh ruột đâu, chẳng phải là đang quản quá rộng rồi sao?”
Anh em — đây hoàn toàn không phải mối quan hệ mà Dư Ngâm mong muốn.
Cuối cùng cô cũng có phản ứng. Cô ngước mắt nhìn Tư Nguyên Phong, người đã không biết bao nhiêu lần đứng ra bảo vệ mình. Cô khao khát tìm thấy trong mắt cậu ấy sự che chở đặc biệt giữa nam và nữ, nhưng tuyệt nhiên không thể bắt trọn được chút tình ý nào.
Ánh mắt cậu ấy vẫn trong trẻo và kiên định: “Chúng tôi mãi mãi là người nhà của nhau. Giống như cách cậu bảo vệ Lục Điểm Lôi, tôi cũng sẽ luôn đứng về phía Dư Ngâm, bất kể cái giá nào.”
Hừ.
Dư Ngâm nở một nụ cười bất lực. Cô lặng lẽ rút tay mình ra khỏi sự bảo bọc của cậu ấy. Hai người con trai có vóc dáng tương đồng đang vì cô mà đối đầu gay gắt, nhưng đau đớn thay, chẳng có một ai trong số họ thật lòng yêu thích cô.
“Cậu đi đi.”
Cuối cùng cô cũng lấy hết can đảm để nhìn thẳng vào Lục Ngọc Trạo.
Anh vẫn giữ vẻ mặt bất cần đời đó, liếc nhìn người con gái đang trốn sau lưng Tư Nguyên Phong. Một lúc sau, anh mới buông lời khinh khỉnh: “Hôm nay thật không may, nhưng chúng ta vẫn còn cả đời dài phía trước.”
“...”
Dư Ngâm lại không kìm được mà run rẩy, cô tức đến mức nghẹn lời. Cô không nhìn anh nữa mà quay mặt vào tường, thể hiện thái độ bài xích rõ rệt. Trước khi rời đi, Lục Ngọc Trạo liếc nhìn Tư Nguyên Phong đang có vẻ mặt sa sầm, nụ cười nhạt nhẽo trên môi anh cũng theo đó mà tắt ngấm.
Hành lang nhanh chóng khôi phục lại vẻ yên tĩnh vốn có.
Dư Ngâm lúc này mới có thể thở phào một hơi dài. Cô hít thở sâu, cố gắng điều chỉnh lại nhịp tim đang đập loạn vì căng thẳng. Thế nhưng Tư Nguyên Phong vẫn chưa vội về ngay. Cậu ấy nhìn cô đầy dò xét, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cô hồi lâu rồi mới ngập ngừng hỏi: “Ở trường cậu ta cũng tìm cậu gây rắc rối à?”
“!”
Dư Ngâm giật mình, cảm giác như máu trong người chảy ngược vì sợ hãi, nhưng bên ngoài cô vẫn cố gồng mình giữ vẻ trấn tĩnh. Cô khựng lại một lát rồi lý nhí đáp: “Có tìm... cậu ta nói thích tớ.”
Khi đối diện với Tư Nguyên Phong, những lời nói dối luôn được cô thốt ra một cách tự nhiên như bản năng. Cô luôn tự nhủ rằng đó chỉ là những lời nói dối thiện chí. Cô vốn yếu đuối và bất lực, nên cô tự cho phép mình có quyền được tha thứ cho những tâm tư âm u nhỏ mọn này.
“Tớ...”
Tư Nguyên Phong nhíu mày cắt ngang lời cô: “Cậu ta lừa cậu đấy.”
“...”
Hàng mi Dư Ngâm run rẩy, cô ngơ ngác nhìn cậu ấy.
Cậu ấy chân thành khuyên nhủ: “Nếu cậu ta chỉ dùng lời nói suông thì đó là đang trêu chọc cậu. Còn nếu cậu ta có hành động quá đáng, nghĩa là cậu ta chỉ muốn chiếm hời từ cậu thôi. Cậu phải tỉnh táo lên, sau này nhất định phải giữ khoảng cách với cậu ta.”
Lòng Dư Ngâm vừa chua xót lại vừa ngọt ngào. Cô khẽ nuốt nước bọt, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Người mình thích không phải cậu ta... cậu yên tâm.”
Tư Nguyên Phong sững người trước ánh mắt trong trẻo và chân thành của cô, bao nhiêu lời định nói bỗng chốc quên sạch sành sanh.
Cậu ấy hít một hơi thật sâu rồi gật đầu: “Bây giờ chưa phải lúc để cậu yêu đương đâu, để vài năm nữa thì hợp lý hơn.”
“Tại sao?”
Dư Ngâm nhìn cậu ấy chằm chằm. Cô tha thiết muốn nghe cậu ấy nói rằng vì cậu ấy để ý cô, nên cậu ấy mới không muốn bất cứ chàng trai nào khác tiếp cận cô.
Thế nhưng, Tư Nguyên Phong trong phương diện này lại luôn mù tịt. Đối diện với đôi mắt đáng thương ấy, cậu ấy chỉ biết ȶᏂασ ȶᏂασ bất tuyệt nói đạo lý: “Hiện tại cậu chưa chín chắn, tôi sợ cậu sẽ bị người ta lừa.”
“...”
Chút dư vị ngọt ngào trong lòng thoắt cái đã biến thành đắng chát.
Dư Ngâm cúi đầu, im lặng hồi lâu. Tư Nguyên Phong quan sát cô một lát rồi hỏi: “Cậu đã ăn gì chưa? Có muốn sang...”
“Nhưng cậu ta nói sẽ còn tìm mình nữa.”
Dư Ngâm trông có vẻ rất bình tĩnh, cô nói từng chữ một: “Nếu cậu ta kiên trì, liệu mình có nên thử một chút không?”
Tư Nguyên Phong ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời.
“Dù sao người mình thích cũng chẳng thích mình, vậy nên mình ở bên ai cũng vậy thôi. Cứ cho là bị lừa thì đã sao, cũng chẳng mất miếng thịt nào.”
“...”
Tư Nguyên Phong hoàn toàn bất lực trước những lý lẽ lệch lạc của cô, lồng ngực cậu ấy nghẹn đắng, không nói nên lời.
Cậu ấy im lặng, Dư Ngâm cũng chẳng buồn gặng hỏi thêm, cô dứt khoát xoay người định bước vào nhà.
Thế nhưng cánh tay lại bị người con trai phía sau giữ chặt, Tư Nguyên Phong dùng lực kéo mạnh khiến cô buộc phải xoay người đối diện với cậu ấy một lần nữa.
Bốn mắt nhìn nhau, đôi mày nhíu chặt của Tư Nguyên Phong tựa như đang tích tụ một trận mưa giông, hơi lạnh từ cậu ấy bao trùm lấy cô khiến tim Dư Ngâm thắt lại.
“Ai cũng được, nhưng cậu ta thì tuyệt đối không được.”
Tư Nguyên Phong vốn không muốn nói xấu sau lưng người khác, nhưng Lục Ngọc Trạo dù xét về gia thế hay danh tiếng đều không phải hạng người mà Dư Ngâm có thể kiểm soát. Nếu cô cố tình tiếp cận anh, chẳng khác nào con thiêu thân lao mình vào lửa.
Thế nhưng cậu ấy đâu biết rằng, cậu ấy càng dùng đạo lý để ngăn cản thì cô lại càng tức giận. Thứ cô khao khát được nghe là cảm xúc xuất phát từ chính trái tim cậu ấy, là sự quan tâm của một người đàn ông dành cho người phụ nữ mình thương.
“Cậu không hiểu đâu, cậu ta có thể cho mình rất nhiều thứ.”
Cô chẳng tiếc tự bôi xấu bản thân thành một kẻ thực dụng hám lợi.
Đôi mày Tư Nguyên Phong càng nhíu lại sâu hơn. Dư Ngâm nảy ra ý định khác, cô bắt đầu lấn lướt hơn: “Gia cảnh nhà mình thế nào cậu biết rõ mà, một người trắng tay như mình thì có gì để người ta lừa đâu... Nếu thật sự có gì đó với anh ta, lúc kết thúc nói không chừng người chiếm được hời lại là mình.”
Tư Nguyên Phong tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội. Cậu ấy thật sự không hiểu nổi hôm nay cô bị làm sao nữa.
Chẳng lẽ ba dượng lại gây áp lực gì cho cô rồi?
Cậu ấy hứa hẹn một cách đầy quả quyết: “Cậu ta có thể cho cậu cái gì, tôi cũng có thể cho cậu cái đó.”
“...”
Hành lang im ắng đến mức Dư Ngâm có thể nghe rõ tiếng tim đập thình thịch của chính mình. Ánh mắt cô long lanh, trông vô cùng đáng thương, cô nhìn Tư Nguyên Phong như thể nhìn vào con mồi sắp sửa lọt lưới, giọng nói đầy vẻ uất ức: “Mình chỉ muốn có một người đàn ông bảo vệ mình mà thôi.”
Tư Nguyên Phong lặng lẽ lắng nghe, không rời mắt khỏi cô.
Giọng cô vừa mềm vừa mỏng: “Chúng ta là bạn bè, rồi cậu cũng sẽ có cuộc sống riêng của mình thôi. Huống hồ dạo này có bao nhiêu bạn nữ theo đuổi cậu như vậy, biết đâu một ngày nào đó cậu có bạn gái, lúc ấy cậu sẽ không thể mãi ở bên cạnh che chở cho tớ được nữa…”
“Sẽ không có chuyện đó đâu!”
Lần đầu tiên Tư Nguyên Phong mất bình tĩnh trước mặt cô: “Tôi sẽ không yêu đương với họ, và cậu cũng không cần phải vì muốn giữ khoảng cách với tôi mà đi vơ đại một người nào đó để ở bên cạnh.”
Dư Ngâm khẽ rũ mi mắt, giấu đi nét đắc ý len lỏi trong ánh nhìn. Nhưng trong mắt người đối diện, dáng vẻ ấy lại hệt như một sự tổn thương đang cố né tránh.
Tư Nguyên Phong hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh, cậu ấy đặt tay lên vai cô, giọng nói trở lại vẻ ôn hòa nhã nhặn như ngày thường: “Cậu đừng suy nghĩ lung tung nữa, cứ chuyên tâm học hành đi. Chờ sau khi tốt nghiệp, tôi sẽ đưa cậu ra nước ngoài, lúc đó ba dượng sẽ không bao giờ tìm thấy cậu được nữa.”
Trái tim Dư Ngâm đập liên hồi vì kinh ngạc.
Cô ngước lên, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi: “Thật sao?”
Tư Nguyên Phong gật đầu chắc nịch, khẳng định đầy tuyệt đối: “Thế nên đừng bao giờ tự rẻ rúng bản thân mình, cậu không cần phải tìm một gã bạn trai giàu có nào để nương nhờ cả.”
Dư Ngâm dần lấy lại lý trí, cô vờ như ngây ngô hỏi lại: “Vậy lỡ như cậu ta lại đến làm phiền mình thì sao?”
“Vậy thì cậu cứ đến tìm tôi đi.”
Tư Nguyên Phong đứng ra nhận hết trách nhiệm về mình: “Hoặc cậu cứ nói tôi là bạn trai của cậu, để cậu ta biết đường mà tự trọng.”