Dư Ngâm lặng lẽ theo chân Tư Nguyên Phong về đến nhà.
Theo thói quen, cô giả vờ loay hoay tìm chìa khóa, kiên nhẫn đợi cậu ấy vào nhà đóng cửa hẳn rồi mới cẩn thận tra chìa vào ổ, nhẹ nhàng xoay chuyển. Cô luôn cố ý thu hẹp sự hiện diện của mình đến mức tối đa. Cô sợ Mã Tế Vĩ nếu đang ở nhà sẽ bị làm thức giấc, rồi ông ta lại kiếm cớ gây khó dễ cho cô.
Ba dượng và mẹ cô vốn là rổ rá cạp lại. Trước khi mẹ mất, tình cảm của hai người họ khá tốt. Khi ấy cô còn quá nhỏ để hiểu chuyện, mãi đến tận bây giờ cô mới nhận ra, hành vi của ông ta thực chất chính là bám váy phụ nữ.
Hiện tại, ông ta chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, ngủ dậy là sà ngay vào sòng mạt chược trong khu nhà, đối với cô, ông ta chẳng khác nào một người lạ sống chung dưới một mái nhà.
Dư Ngâm từng tự hỏi tại sao ông ta vẫn chưa đuổi cô đi, có lẽ là vì mối quan hệ giữa cô và gia đình Tư Nguyên Phong. Chỉ cần cô còn ở đây, ông ta vẫn có thể trông chờ kiếm chác chút lợi lộc từ nhà giàu.
Cô luôn khao khát Tư Nguyên Phong sẽ là người giải cứu, kéo mình ra khỏi vũng bùn tăm tối này. Thế nhưng, sự xuất hiện của Lục Ngọc Trạo lúc này lại trở thành mối đe dọa lớn nhất đối với cô.
Dư Ngâm thất thần bước vào trong, thận trọng liếc nhìn phòng khách, thật may là hôm nay Mã Tế Vĩ vẫn chưa về.
Cô không có thói quen ăn tối tử tế, hầu như toàn dùng mì gói cho qua bữa. Nhưng vì hôm nay đang trong kỳ sinh lý, cơ thể mệt mỏi khác thường, cô đắn đo một hồi rồi cũng vào bếp vo gạo nấu cơm.
Trong lúc chờ đợi, tâm trí cô lại không tự chủ được mà thả hồn treo ngược cành cây. Trước đây, cô chỉ ước sao Mã Tế Vĩ có thể biến mất khỏi nhà cả ngày lẫn đêm. Còn bây giờ, cô lại có thêm một tâm nguyện mới, đó là cầu mong Lục Ngọc Trạo đừng bao giờ xuất hiện trước mặt mình nữa.
Cứ như thể Thượng đế đã nghe thấy lời thỉnh cầu của cô và lập tức đưa ra phản hồi. Từ phía hành lang bỗng vang lên tiếng gõ cửa đều đặn.
Tiếng gõ rất nhịp nhàng, lịch sự, khác hẳn một trời một vực với kiểu đập cửa rầm rầm của Mã Tế Vĩ.
Nhất định là Tư Nguyên Phong sang tìm cô có việc rồi.
Dư Ngâm bật dậy, bước chân hớn hở chạy ra cửa. Cô chẳng mảy may nhìn qua lỗ mèo mà trực tiếp mở toang cửa ra. Thế rồi, nụ cười trên môi cô bỗng chốc đông cứng.
Kẻ nghe thấy lời nguyện cầu của cô không phải Thượng đế, mà là ác quỷ.
Lục Ngọc Trạo dễ dàng bắt trọn biểu cảm thay đổi xoành xoạch trên gương mặt cô, chỉ cần nhìn là biết cô đang mong chờ ai. Anh không chút khách khí, nhếch môi cười khẩy: “Cảm giác hy vọng rồi lại thất vọng, thấy sướиɠ không?”
“...”
Dư Ngâm không hiểu nổi việc anh tìm đến tận nhà chỉ để sỉ nhục mình thì có gì vui chứ, nhưng cô biết chắc một điều rằng mình đang cực kỳ tức giận.
Chẳng muốn phí lời với anh thêm câu nào, cô dùng sức đẩy cửa định đóng sập lại. Thế nhưng Lục Ngọc Trạo chỉ cần khẽ nhấc chân, mũi giày đã chặn đứng cánh cửa đang khép. Bàn tay lớn của anh vươn tới chộp lấy cổ tay cô, đột ngột kéo mạnh ra ngoài.
“A…”
Dư Ngâm đang đi dép lê nên chân không có điểm tựa, cả người loạng choạng nhào về phía trước. Chiếc mũi thanh tú đâm sầm vào lồng ngực cứng như vách đá của anh, đau đến mức nước mắt cô lập tức trào ra.
“Buông ra!”
Cô ra sức hất tay nhưng chẳng thể nào thoát được. Cổ tay bị bàn tay rộng lớn của anh siết chặt đến mức hằn lên một vòng đỏ chói. Mặc cho cô giằng co, Lục Ngọc Trạo nhất quyết không buông. Khóe môi anh nở một nụ cười nhạt nhẽo, đường nét gương mặt sắc sảo và vô tình: “Có muốn thấy ảnh nóng của mình trong hội nhóm của trường không?”
“…”
Dư Ngâm lập tức lặng người. Đôi tay đang vùng vẫy bỗng khựng lại giữa không trung như một pho tượng, cứng đờ đến mức cảm tưởng như chỉ cần va chạm nhẹ, xương cốt cũng sẽ vỡ vụn từng hồi.
Đạt được phản ứng mình mong muốn, Lục Ngọc Trạo khẽ nhướng mày rồi buông tay cô ra. Người con gái vừa rồi còn ra sức cãi vã đòi bỏ đi, giờ đây khi không còn bị kiềm tỏa lại tái mét mặt mày, đứng yên bất động. Dáng vẻ ngoan ngoãn mà yếu ớt ấy khiến người ta không nỡ nặng lời, tiếc thay, Lục Ngọc Trạo chẳng phải kẻ biết thương hoa tiếc ngọc.
Anh giơ tay vỗ nhẹ hai cái vào đôi má cắt không còn giọt máu của cô, đôi mắt đào hoa hơi híp lại, tràn đầy vẻ ngông cuồng của một kẻ thích đùa giỡn lòng người.
“Nếu cậu còn bám lấy Tư Nguyên Phong, tôi sẽ mặc định là cậu muốn dùng ảnh nóng để nổi tiếng đấy. Nhưng yên tâm, dù sao cũng đã từng ngủ với tôi, tôi sẽ tâm lý mà giúp cậu che đi những chỗ nhạy cảm.”
Anh thong dong nói ra những lời khốn nạn mà mặt không biến sắc, tim chẳng đập nhanh. Dư Ngâm tức đến run người, đầu ngón tay cuộn chặt, bấm sâu vào lòng bàn tay để dùng nỗi đau nhắc nhở bản thân phải giữ vững lý trí.
“Vậy tôi cũng không ngại nói hết những gì anh đã làm với tôi ra đâu…”
Đối mặt với kẻ quyền thế, tim cô đập nhanh vì sợ hãi nhưng gương mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, không muốn bị anh coi thường.
“Cùng lắm thì… cá chết lưới rách…”
Người con gái thấp hơn anh cả cái đầu ngước lên nhìn anh trân trối, đôi mắt hạnh trợn tròn, thậm chí còn dám thốt ra lời đe dọa. Lục Ngọc Trạo như nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian, anh bật cười chế nhạo: “Cá chết lưới rách sao?”
“…”
Anh cố tình khựng lại, đưa mắt dò xét cô từ đầu đến chân. Đó không phải là cái nhìn thèm khát du͙© vọиɠ, mà là sự xem xét đầy ngạo mạn.
Cuối cùng, anh đưa ra kết luận:
“Giữa tôi và cậu là khoảng cách của cả một Thái Bình Dương đấy.”
Anh bóp chặt lấy cằm cô, giống như cái cách anh từng chiếm đoạt cô ngày hôm qua, mạnh bạo và độc đoán ép cô phải đối diện sát gần mình.
“Gia thế nhà Tư Nguyên Phong tuy kém xa tôi, nhưng vẫn mạnh hơn cậu gấp trăm lần. Thay vì nằm mơ một ngày nào đó được gả vào nhà họ, chi bằng ngoan ngoãn đổi một người chủ mới. Biết đâu ngày nào đó tôi vui vẻ, thưởng cho cậu dăm ba triệu tệ, đủ để cậu đổi đời rồi.”
“...”
So với việc vung tiền sỉ nhục, lời khẳng định ngông cuồng của anh còn nhục nhã hơn gấp bội. Anh mặc định rằng cô muốn ở bên Tư Nguyên Phong chỉ vì tiền. Nhưng cô tự hiểu rõ lòng mình, cô chỉ đơn giản là cần một bến đỗ bình yên để nương tựa.
Một kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng, chẳng hiểu thấu sự đời như Lục Ngọc Trạo, ánh mắt anh nhìn cô luôn sắc lẹm, đâm vào tim cô những vết thương chằng chịt.
“Cậu cút đi...”
Dư Ngâm cố gắng vặn vẹo khuôn mặt đang bị anh khống chế, dùng vốn từ ngữ mắng mỏ nghèo nàn của mình để xua đuổi anh. Đôi tay cô bấu chặt lấy những ngón tay cứng như kìm sắt của người con trai, nhưng anh vẫn đứng trơ ra.
Lục Ngọc Trạo không nói lời nào, lực tay vẫn không hề giảm, lạnh lùng thưởng thức gương mặt nhỏ nhắn bị mình nhào nặn đến đỏ bừng. Vừa đau đớn vừa cảm thấy nhục nhã, Dư Ngâm không vùng vẫy được mấy cái đã bắt đầu nghẹn ngào.
Tiếng xô đẩy trong hành lang hẹp vốn không lớn, không đủ để làm phiền hàng xóm, thế nhưng cánh cửa nhà bên cạnh lại từ từ mở ra. Tư Nguyên Phong mơ hồ nghe thấy giọng nói quen thuộc, cứ ngỡ ba dượng của Dư Ngâm về gây gổ với cô, nào ngờ người xuất hiện lại là Lục Ngọc Trạo.
Trông thấy gương mặt của Tư Nguyên Phong, Lục Ngọc Trạo mới chịu buông tay.
Dư Ngâm cũng nghe thấy tiếng mở cửa, tim cô đập loạn xạ vì sợ hãi. Cô chẳng dám ngước mắt lên, vội vàng quay người ôm chặt lấy cánh tay Tư Nguyên Phong, dán sát vào người cậu ấy, run rẩy như một con chim nhỏ sợ hãi.
“Anh ta... mình không biết sao anh ta lại tìm đến đây nữa...”
Giọng cô nũng nịu và dịu dàng, hoàn toàn khác hẳn khi đối mặt với anh. Lục Ngọc Trạo thấy thật mới mẻ, anh đưa đầu lưỡi chạm vào răng, nở nụ cười khinh miệt.
Tư Nguyên Phong tiến lên một bước che chắn cho Dư Ngâm, thân hình cao lớn hoàn toàn bao bọc lấy cô, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
“Tôi đã nói rõ với em gái cậu rồi, tôi không thích và cũng không có ý định tiếp xúc. Bất kể là cô ấy hay cậu, sau này đừng làm phiền người bên cạnh tôi nữa.”
Nói xong, cậu ấy nắm lấy tay Dư Ngâm, dắt cô định đi vào nhà mình.
Giọng nói hờ hững của Lục Ngọc Trạo vang lên từ phía sau: “Thế cậu thích cô ấy à?”
Bước chân Tư Nguyên Phong khựng lại giữa chừng.
Trái tim Dư Ngâm dường như cũng ngừng đập theo nhịp chân ấy, cô nín thở chờ đợi. Cô vừa khao khát nhận được một lời khẳng định từ Tư Nguyên Phong, lại vừa lo sợ bản thân không đủ dũng khí để đối diện với nó.
“Chúng tôi là bạn bè, hạng người như các cậu sẽ không bao giờ hiểu được đâu.”
Cậu ấy đang ra sức bảo vệ cô, nhưng Dư Ngâm lại chẳng thấy vui vẻ chút nào. Một nỗi chát đắng âm ỉ dâng lên trong lòng, khiến cô chẳng thể gọi tên rõ ràng là cảm giác gì.
Cô lầm lũi quay người định bước theo Tư Nguyên Phong, thì bỗng nhiên, một bàn tay rộng lớn và mạnh mẽ bao trọn lấy bờ vai cô, ghì chặt lấy cô như muốn giam cầm lấy cô.
Dư Ngâm bị ép phải dừng bước.
Còn chưa kịp định thần, cả người cô đã bị Lục Ngọc Trạo kéo tuột vào lòng, ôm chặt lấy một cách đầy thân mật. Anh cao hơn cô rất nhiều, khẽ cúi người, đặt một nụ hôn lên gò má trắng bệch không chút huyết sắc của cô.
Dư Ngâm cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, cả người tê dại và cứng đờ trong sững sờ.
Lục Ngọc Trạo nhìn Tư Nguyên Phong, buông một nụ cười đầy vẻ khiêu khích: “Tiếc thật. Cậu là bạn, còn tôi là bạn trai của cô ấy.”