Ngọc Quý Gả Thay

Chương 6

Trước Sau

break

Thái phu nhân nhận lấy chén trà uống một ngụm, sau đó cầm chiếc túi thơm lên ngắm nghía kỹ càng, mỉm cười khen ngợi: “Thêu rất sống động, nhìn là thấy trong lòng vui vẻ, con là một đứa trẻ khéo tay.”

Dứt lời, bà hơi nghiêng đầu nhìn nha hoàn có khuôn mặt trái xoan bên cạnh, ra hiệu mang trang sức tặng cháu dâu mới tới.

Nha hoàn mặt trái xoan mỉm cười bưng khay đến trước mặt Trần Linh Châu, bên trong là một đôi vòng tay ngọc lục bảo nước cực đẹp cùng một đôi trâm cài tóc đính hồng ngọc.

Trần Linh Châu tạ ơn Thái phu nhân, để Phục Linh nhận lấy vòng tay và trâm cài.

Tiếp theo là kính trà cho mẹ chồng, phu nhân Trấn Quốc Công, Triệu thị.

Nha hoàn đặt đệm trước mặt phu nhân Triệu thị, Trần Linh Châu quỳ xuống, nhận lấy chén trà từ tay nha hoàn, cung kính nói: “Mời mẫu thân dùng trà.”

Nhưng phu nhân Trấn Quốc Công mãi vẫn không đưa tay nhận chén trà. Tay Trần Linh Châu giơ lên bắt đầu thấy mỏi, nàng hơi ngẩng đầu lên, nhìn phu nhân Trấn Quốc Công.

Chỉ thấy bà cau mày, môi mím chặt, rõ ràng là không muốn uống chén trà của nàng dâu mới này.

Lòng Trần Linh Châu hơi chùng xuống, dáng vẻ này của phu nhân Trấn Quốc Công, rõ ràng là có định kiến với nàng, chỉ không biết là do lời đồn khắc thê kia, hay vì ân oán giữa hai phủ Trần Lý, hay là, bà ấy đã biết nàng không phải Trần Linh Anh?

Không khí nhất thời trở nên gượng gạo. Thái phu nhân kịp thời ho một tiếng, phu nhân Trấn Quốc Công lúc này mới “Ừ” một tiếng, nhận lấy chén trà, khẽ chạm môi một chút, sau đó bảo nha hoàn bên cạnh đưa cho Trần Linh Châu một đôi vòng vàng.

Đôi vòng vàng này kiểu dáng bình thường, so với địa vị và thân phận của phu nhân Trấn Quốc Công, thì quả thực không tính là quý giá.

Người mẹ chồng này rõ ràng là không thích nàng, nhưng Trần Linh Châu cũng chẳng thể nói gì, tạ ơn phu nhân Trấn Quốc Công xong liền đứng dậy, sau đó lần lượt ra mắt các trưởng bối khác trong sảnh.

Trong số đó, nhị thẩthẩm của Lý Tế là Vương thị cười như không cười, nhìn phu nhân Trấn Quốc Công rồi lại nhìn Trần Linh Châu, vẻ hả hê khi người gặp họa hiện rõ mồn một.

Ra mắt trưởng bối xong thì đến lượt chào hỏi người cùng thế hệ, trong phủ Trấn Quốc Công, người lớn tuổi hơn Lý Tế chỉ có Lý Hải do Nhị gia và Vương thị sinh ra, Trần Linh Châu theo lễ nhún người chào Lý Hải và thê tử của hắn là Ôn thị, gọi đại ca đại tẩu, hai người cũng đáp lễ, gọi tiếng đệ muội.

Đến lượt các em của Lý Tế và con cháu trong nhà ra mắt Trần Linh Châu, bỗng thấy một cô nương mười lăm mười sáu tuổi ngoảnh mặt đi, hậm hực thốt ra một câu: “Đồ sao chổi!”

Tiếng nói rất lớn, người trong sảnh chắc hẳn đều nghe thấy.

Thái phu nhân cau mày quát: “Phù Nhi!”

Lý Chiếu Phù là muội muội ruột của Lý Tế, Nhị tiểu thư dòng chính của phủ Trấn Quốc Công, con gái ruột của phu nhân Triệu thị.

Trần Linh Châu trước kia còn nhỏ, sau lại theo cha là Trần Tiến đi làm quan xa hai ba năm, sau khi về kinh thành vẫn chưa lộ diện ở chốn công khai, nên không biết mặt Lý Chiếu Phù.

Tuy không biết mặt, nhưng danh tiếng của Lý Chiếu Phù thì nàng đã từng nghe qua. Nàng biết Lý Chiếu Phù rất nổi tiếng trong giới tiểu thư khuê các kinh thành, vừa vì thân phận đích nữ phủ Trấn Quốc Công, vừa vì tính tình điêu ngoa kiêu ngạo.

Lý Chiếu Phù lầm bầm: “Con có nói sai đâu. Ca ca đi đánh trận vẫn bình an vô sự, sao vừa mới thành thân với ả ta thì lại xảy ra chuyện chứ.”

Thực ra Lý Chiếu Phù cũng chẳng tin lắm vào chuyện khắc phu, nhưng nàng ta đã không thích con gái của kẻ luôn dâng sớ vạch tội ca ca mình, đương nhiên phải tìm cớ để gây sự.

Trần Linh Châu nhìn quanh bốn phía, người trong sảnh ngoại trừ Thái phu nhân, những người còn lại tuy thần sắc khác nhau, nhưng đều im lặng không nói.

Dù đã sớm biết có người nói Trần đại tiểu thư khắc phu, cũng đã chuẩn bị tâm lý sẽ bị làm khó dễ, nhưng thái độ hùng hổ dọa người thế này của Lý Chiếu Phù vẫn khiến nàng có chút bất ngờ.

Biết sau lưng có người bàn tán là một chuyện, bị người ta mắng thẳng mặt là sao chổi lại là chuyện khác.

Ban nãy phu nhân Trấn Quốc Công đã công khai làm nàng mất mặt, giờ Lý Chiếu Phù lại diễn thêm trò này, nếu nàng còn nhẫn nhịn nuốt giận, thì cái phủ Trấn Quốc Công này đúng là không cần ở lại nữa.

Suy nghĩ một chút, nàng đột ngột xoay người, dưới ánh mắt kinh ngạc của cả phòng, đi đến trước mặt phu nhân Trấn Quốc Công quỳ xuống nói:

“Mẫu thân, con dâu xin tự hạ đường!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc