Đêm động phòng hoa chúc, đèn tự nhiên không được tắt, huống chi Lý Tế còn đang trong tình trạng này.
Nàng vốn rất dễ ngủ, chưa bao giờ bị lạ giường mà mất giấc, nhưng đêm nay, có lẽ vì đèn quá sáng, có lẽ vì trường kỷ không đủ êm ái, cũng có lẽ vì lo lắng cho nhũ mẫu của mình, nàng trằn trọc mãi không ngủ được.
Không ngủ được, ắt sẽ suy nghĩ nhiều.
Phụ thân nàng nói, để nàng gả đi, không phải là kháng chỉ, mà là tuân chỉ.
Để ép nàng gật đầu, ông ta còn giam giữ nhũ mẫu tình như mẹ con với nàng, nói rằng nếu nàng không chịu, tính mạng nhũ mẫu sẽ khó giữ.
Phụ thân nàng là cữu cữu ruột của Bệ hạ, là trọng thần bên cạnh, dù có kháng chỉ, cũng tự khắc có cách thoát tội, nhưng nhũ mẫu của nàng, sống chết lại chỉ nằm trong một ý niệm của nàng.
Nàng chỉ đành gật đầu.
Trước mắt cũng không biết nhũ mẫu ra sao rồi, biết tin nàng đã lên kiệu hoa, e là bà đã khóc cạn nước mắt mất thôi.
Nàng mơ màng suy nghĩ, cuối cùng không chống đỡ nổi cơn buồn ngủ ập đến, chìm vào giấc mộng.
Chỉ là đêm nay ác mộng liên miên, nàng mơ thấy Lý Tế nằm trong quan tài, sắc mặt trắng bệch đáng sợ, môi tím đen, nàng quỳ trước quan tài, một người phụ nữ có khuôn mặt mờ ảo chỉ vào nàng mắng nhiếc, nói nàng hại chết Lý Tế, sau đó rất nhiều người xông lên, vừa lôi vừa kéo đẩy nàng vào trong quan tài, bắt nàng phải chôn theo Lý Tế...
Nàng giật mình tỉnh giấc, nhất thời không phân rõ đây là đâu, nay là lúc nào.
Sợ hãi run rẩy một hồi, nàng vội vàng ngồi dậy, quay đầu nhìn sang Lý Tế trên giường lớn bên cạnh.
Hắn nằm bất động, sắc mặt tái nhợt, môi tím đen, dường như chẳng còn chút sức sống nào.
Giống hệt hình ảnh hắn đã chết trong giấc mơ.
Tim nàng đập thình thịch như trống dồn, vội nhảy xuống khỏi trường kỷ, đi chân trần bước nhanh tới trước mặt Lý Tế, đưa tay ra, thăm dò hơi thở của hắn, lại nắm lấy cổ tay hắn, ấn xuống bắt mạch.
Tuy yếu ớt, nhưng vẫn còn đập.
May quá, hắn vẫn còn sống.
Trần Linh Châu thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới giật mình nhận ra mình đã toát mồ hôi lạnh đầy đầu.
Nha hoàn mặt dài Phục Linh từ sau bình phong bước vào, nói nhỏ với nàng: “Phu nhân Trấn Quốc Công cho người đến truyền lời, nói Thái phu nhân và bà ấy lát nữa sẽ tới chính đường, mời tiểu thư chuẩn bị rồi qua đó.”
Nói như vậy, nghĩa là hôm nay phải dâng trà rồi.
Trần Linh Châu gật đầu, xỏ giày vào, để Phục Linh giúp nàng rửa mặt chải đầu, rồi ra gian phụ ăn chút cháo và điểm tâm lót dạ.
Trong lúc đó, ngự y, Sở đại phu và các nha hoàn lần lượt qua bắt mạch, châm cứu, thay thuốc, bón thuốc cho Lý Tế, mọi người bận rộn tới lui, chỉ có Lý Tế là vẫn vô tri vô giác.
Trần Linh Châu thầm thở dài, xem ra Lý Tế rất khó tỉnh lại rồi.
Không biết phủ Trấn Quốc Công sẽ đối xử thế nào với nàng dâu mới xung hỉ thất bại này đây.
Nghĩ nhiều cũng vô ích, nàng bảo hai nha hoàn mang theo ba món đồ thêu ít ỏi, lại chọn thêm một số lễ vật từ của hồi môn, dẫn các nàng đi về phía trung đường.
Đón nhận những ánh mắt hoặc thân thiện, hoặc bất mãn, hoặc xem kịch vui, Trần Linh Châu bước vào trung đường.
Khác với vẻ vắng lặng mà nàng tưởng tượng, trung đường lúc này vô cùng náo nhiệt.
Nàng không khỏi có chút ngạc nhiên, vốn tưởng rằng Lý Tế đang trong tình trạng này, hôm nay cùng lắm chỉ có Thái phu nhân, phu nhân Trấn Quốc Công và mấy đệ muội của Lý Tế có mặt, không ngờ ngoại trừ Trấn Quốc Công và Nhị lão gia đang đi làm quan ở xa, trong trung đường lại đông nghịt người.
Người lớn tuổi nhất, địa vị cao nhất trong sảnh đương nhiên là Thái phu nhân của phủ Trấn Quốc Công, Trần Linh Châu đi đến trước mặt Thái phu nhân theo sự dẫn đường của nha hoàn.
Thái phu nhân mặt mũi hiền từ, thái độ rất hòa ái, còn nói: “Đứa trẻ ngoan, làm khó cho con rồi.”
Thái độ của Thái phu nhân tuy không đại diện cho thái độ của tất cả mọi người, cũng không có nghĩa là bà hoàn toàn chấp nhận nàng, nhưng Thái phu nhân là lão tổ tông trong phủ, bà đối đãi với nàng ôn hòa vui vẻ, thì sẽ rất có lợi cho tình cảnh của nàng.
Nàng quỳ xuống tấm đệm nha hoàn đặt trước mặt Thái phu nhân, đặt một chiếc túi thơm lên khay, sau đó bưng chén trà lên, cung kính nói: “Mời tổ mẫu dùng trà.”