Ngọc Quý Gả Thay

Chương 3

Trước Sau

break

Thương thế của Lý Tế quá nặng, ngay cả ngự y trong cung cũng bó tay hết cách, phủ Trấn Quốc Công bèn mời Sở đại phu lừng danh kinh thành đến chữa trị cho hắn.

Trần Linh Châu gật đầu, cho mời Sở đại phu vào.

Sở đại phu là một ông lão tóc bạc trắng, mặc đạo bào rộng thùng thình, thần thái tinh anh, trông khá có cốt cách tiên phong đạo cốt.

Ông thấy Trần Linh Châu vận hỉ phục, biết ngay đây là vị Thế tử phu nhân mới vào cửa của phủ Trấn Quốc Công, lại thấy Trần Linh Châu mới mười lăm mười sáu tuổi, lứa tuổi đẹp nhất đời người, dung mạo lại như hoa như nguyệt, thế mà lại phải gả cho một người sắp chết như Lý Tế. Nếu Lý Tế không tỉnh lại, với dòng dõi của phủ Trấn Quốc Công, e rằng nàng chỉ có thể thủ tiết cả đời. Tiểu cô nương mười lăm mười sáu tuổi đã phải làm quả phụ, trong lòng ông cũng thấy tiếc thay cho nàng, không kìm được lắc đầu cảm thán.

Ông bắt mạch, châm cứu, thay thuốc cho Lý Tế, rồi không đợi Trần Linh Châu hỏi đã nói: “Thế tử bị thương ở ngực, tim mạch đã bị tổn hại, mất máu quá nhiều, nếu muốn tỉnh lại, chỉ có thể dựa vào ý chí của chính Thế tử. Lão phu đã cố gắng hết sức, nay chỉ mong Thế tử ở hiền gặp lành.”

Trần Linh Châu nghe xong, nhất thời không biết nên vui vì kết luận của mình giống với vị đại phu y thuật cao minh này, hay nên buồn vì cơ hội tỉnh lại của Lý Tế quá mong manh. Nhưng Lý Tế vẫn còn một hơi tàn, lúc này bỏ cuộc thì còn quá sớm, nàng có một ý tưởng, bèn hỏi Sở đại phu: “Xin hỏi lão đại phu, nếu xoa bóp cho người bệnh, trò chuyện với chàng, liệu có thể gia tăng cơ hội tỉnh lại không?”

Sở đại phu ngẫm nghĩ một chút, rồi gật đầu nói: “Miễn là không chạm vào vết thương, Thế tử phu nhân cứ việc thử xem.”

Sở đại phu đi rồi, ba người chủ tớ lặng lẽ nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Trần Linh Châu phá vỡ sự im lặng: “Được rồi, trước khi đến đây cũng đâu phải chúng ta không biết tình hình này.”

Nàng hạ thấp giọng nói: “Làm quả phụ cũng có cách sống của quả phụ. Các em quên rồi sao, của hồi môn của tiểu thư các em cũng không ít đâu.”

Đây là kết quả nàng mặc cả với cha mẹ sau khi biết phản kháng cũng vô ích. Của hồi môn vốn chuẩn bị cho tỷ tỷ Trần Linh Anh đã rất hậu hĩnh, theo yêu cầu của nàng lại tăng thêm ba hàng, quả thực là một con số đáng kể.

Hai nha hoàn biết nàng chỉ đang tự an ủi mình, nếu được chọn, tiểu thư nhà mình sao có thể vì của hồi môn mà chịu cảnh góa bụa chứ. Nhưng thấy thiểu thư tỏ ra không quan tâm, các nàng cũng không nỡ vạch trần, bèn gượng cười đáp: “Tiểu thư nói phải.”

Trần Linh Châu gọi hai nha hoàn: “Mau tìm cho ta bộ y phục khác, bộ hỷ phục này mặc khiến ta khó chịu khắp cả người.”

Trên người nàng là bộ hỷ phục mua vội ở tiệm may sẵn, tối qua nàng mới biết mình phải gả vào phủ Trấn Quốc Công, nhất thời chẳng kịp chuẩn bị gì, hỷ phục của Trần Linh Anh thì nàng ta thà cắt nát cũng không chịu đưa cho nàng, nên mẫu thân nàng chỉ đành sai người ra tiệm may tìm một bộ, vội vội vàng vàng, mặc cũng chẳng vừa người lắm.

Nàng thay sang bộ đồ thường ngày, rửa tay sạch sẽ, đi đến bên chiếc bàn lục giác trải khăn màu đỏ tía, nhìn mấy món thức ăn bày trên đó.

Lễ nghi thành thân rườm rà, tuy hai phủ vì chuyện Lý Tế hôn mê đã cố gắng giản lược hết mức, nhưng nàng vẫn mệt mỏi cả ngày, cũng đói lả cả ngày.

Nàng ngồi xuống, chọn mấy món trông có vẻ dễ nuốt mà nếm thử.

Thấy hai nha hoàn vẫn ngẩn người nhìn mình, nàng cười giục: “Nhìn ta làm gì, mau qua đây ăn đi, trời có sập xuống cũng phải ăn no cái đã.”

Dù sao ở chỗ này của nàng, trời lớn đất lớn, cũng không lớn bằng chuyện ăn cơm.

Hai nha hoàn lúc này mới hoàn hồn, bước tới, mỗi người cầm một miếng bánh ngọt ăn.

Nha hoàn mặt dài hỏi: “Tiểu thư, việc dâng trà ngày mai, rồi còn chuyện thêu thùa may vá thì tính sao ạ?”

Theo phong tục đương thời, nàng dâu mới vào cửa ngày hôm sau phải dâng trà cho trưởng bối, khi dâng trà sẽ dâng lên đồ thêu thùa do chính tay mình làm, thường là mạt ngạch, giày tất các loại, để trưởng bối xem thử tay nghề nữ công của tân nương thế nào. Nữ công của Trần Linh Châu miễn cưỡng cũng gọi là lọt mắt, nhưng nàng làm gì kịp chuẩn bị mấy thứ này, mẫu thân nàng rõ ràng cũng chẳng nghĩ đến, nên trong tay các nàng hiện giờ chẳng có món đồ thêu nào thích hợp để biếu trưởng bối cả.

Tuy nhiên, tối qua sau khi Trần Linh Châu đồng ý gả vào Trấn Quốc công phủ, mấy chủ tớ thu dọn đồ đạc vội vàng, hai nha hoàn cũng tiện tay cầm theo một chiếc khăn tay và hai cái túi thơm mà ngày thường Trần Linh Châu thêu lúc rảnh rỗi, chỉ có điều, trên đó thêu hình ba con heo con dáng vẻ ngốc nghếch đáng yêu – đây là tuổi của Trần Linh Châu.

Nhìn một cái là biết không phải đồ chuẩn bị cho trưởng bối, thật sự không nỡ lấy ra.

Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, Trần Linh Châu nói: “Cứ dùng mấy cái đó đi, lúc này rồi, chắc mọi người cũng chẳng nghĩ đến những thứ này đâu.”

Huống hồ trà này có dâng được hay không còn chưa biết, Lý Tế ra nông nỗi này, chẳng biết cầm cự được bao lâu, trưởng bối phủ Trấn Quốc Công lúc này chưa chắc đã có tâm trạng uống trà của con dâu mới.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc