Ngọc Quý Gả Thay

Chương 2

Trước Sau

break

Nha hoàn mặt tròn cứng họng, quả thật danh tiếng của Trần Linh Châu cũng chẳng mấy tốt đẹp, người ngoài đồn rằng nàng công dung ngôn hạnh, cầm kỳ thi họa đều chẳng cái nào ra hồn, cả ngày chỉ biết chui trong viện làm đồ ăn thức uống, hoặc là giả làm đại phu xem bệnh cho hạ nhân, là một người ngu ngốc biết bao.

Nhắc đến chuyện này nàng nha hoàn mặt tròn lại bất mãn, lầm bầm: “Lão gia và phu nhân cũng quá thiên vị rồi, nếu không phải bọn họ dung túng cho Đại tiểu thư và Dương tiểu thư, tiểu thư cũng đâu phải mang tiếng xấu như vậy chứ?”

Trần Linh Châu cười cười, giọng điệu có phần dửng dưng: “Họ thiên vị cũng đâu phải ngày một ngày hai, em còn chưa quen sao.”

Dù sao thì chính nàng cũng đã sớm nhìn thấu rồi.

Nếu không, cũng chẳng đến lượt nàng đến lấp cái hố này.

Lý Tế bị ám sát hôn mê bất tỉnh, nhưng hắn vốn về kinh là để thành thân, phủ Trấn Quốc công bèn tiếp tục lo liệu hôn sự, một là vì chuyện đã định sẵn, hai là cũng để xung hỉ cho Lý Tế.

Nhưng tân nương ban đầu là Trần đại tiểu thư lại không chịu gả, nàng ta không muốn gả vào phủ Trấn Quốc Công, để rồi sau này phải sống cả đời với một tấm bài vị. Phụ thân nàng vốn cũng không nỡ để Trần Linh Anh gả đi, thấy tình cảnh này, suy tính một chút liền đổi tân nương thành nàng.

Nha hoàn mặt tròn phẫn nộ bất bình, lẩm bẩm: “Có thiên vị đến mấy cũng không thể đẩy tiểu thư nhà chúng ta vào hố lửa chứ.”

Sở dĩ nói hôn sự này là hố lửa, ngoài việc tân lang Lý Tế rất có thể mệnh chẳng còn dài, còn bởi vì Trần phủ và Lý phủ xưa nay vốn bất hòa.

Chính xác mà nói, là phụ thân của Trần Linh Châu đã nhiều lần dâng sớ vạch tội cha con Trấn Quốc Công, nói bọn họ ủng binh tự trọng, mưu đồ bất chính. Trong tình cảnh đó, Trần Linh Châu gả vào phủ Trấn Quốc Công, ngày tháng sau này tự nhiên chẳng thể dễ chịu.

Nha hoàn mặt dài còn lại ra hiệu cho nàng ta nói nhỏ lại: “Bên ngoài có người đấy, bớt lời đi, đừng để rước họa vào thân.”

Nha hoàn mặt tròn giận dữ nói: “Nghe thấy thì càng tốt, đưa tiểu thư về nhà luôn cho xong.”

Nha hoàn mặt dài vỗ nhẹ nàng ta một cái: “Nói hồ đồ gì đấy! Cô tưởng tiểu thư còn về được chắc?”

Nha hoàn mặt tròn phản bác: “Ai bảo không được chứ, Biểu thiếu gia còn đang đợi tiểu thư mà.”

Biểu thiếu gia trong miệng nàng ta là con trai nhà nhị cô mẫu của Trần Linh Châu, thanh mai trúc mã với Trần Linh Châu, suýt chút nữa là đã định hôn cùng nàng.

Nha hoàn mặt dài lần này thực sự cuống lên, thấp giọng quát: “Ngươi điên rồi! Chuyện này mà cũng dám nói lung tung sao?”

Nha hoàn mặt tròn biết mình lỡ lời, nhìn quanh quất bốn phía, rồi mới hậm hực ngậm miệng lại.

Nơi đây là phủ Trấn Quốc Công, các nàng chỉ vừa mới đến, Trần Linh Châu cũng lo nha hoàn không biết giữ miệng lại gây ra chuyện thị phi, bèn nghiêm mặt nói: “Chuyện cũ đừng nhắc lại nữa, cẩn thận họa từ miệng mà ra.”

Ngày thường nàng cùng hai nha hoàn cười đùa vui vẻ, nhưng lúc cần nghiêm túc thì tuyệt đối không thể qua loa, hai nha hoàn vội vàng đáp: “Vâng, nô tỳ đã hiểu.”

Trần Linh Châu cũng không muốn quá nghiêm khắc với hai nha hoàn, nói cho cùng, họ cũng là vì lo cho nàng.

Nhắc nhở đến đó là đủ, nàng hòa hoãn sắc mặt nói: “Đừng nói chuyện đó nữa, để ta bắt mạch cho Lý thế tử xem sao.”

Nàng cũng coi như hiểu chút thuật kỳ hoàng, có cơ hội cũng hay xem bệnh giúp người khác.

Hồi nàng còn nhỏ, Trần phủ có một người bà con xa đến chơi, người này rất am hiểu y lý, lại giỏi các thuật kỳ môn dị thuật như dịch dung, nàng thích tìm người bà con ấy chơi, người đó cũng rất thích cô bé lanh lợi như nàng, bèn dốc túi truyền thụ y thuật và thuật dịch dung cho nàng. Sau khi người bà con đi rồi, nàng vẫn tiếp tục tập luyện, mấy năm nay cũng đọc không ít sách y, nhưng dù sao cũng là tiểu thư khuê các, ngoài nha hoàn bà tử trong Trần phủ ra, cơ hội để nàng xem bệnh cho người khác ít vô cùng, chưa nói đến việc xử lý vết thương nghiêm trọng nhường này.

Tuy nhiên, bắt mạch thử xem sao thì cũng chẳng hại gì. Nàng đặt ngón tay lên cổ tay Lý Tế, ấn một hồi lâu, đôi mày khẽ nhíu lại.

Lý Tế bị thương quá nặng, mất máu quá nhiều, mạch tượng phù đại nhưng bên trong trống rỗng, ấn mạnh thấy vô lực. Tình trạng này, có tỉnh lại được hay không, đã không còn là việc sức người có thể quyết định.

Nàng thở dài, vừa định nói với hai nha hoàn về tình trạng của Lý Tế, bỗng thấy sau bình phong có người bước vào, khiến cả ba chủ tớ giật mình thon thót.

Thấy có người đến, Trần Linh Châu bất động thanh sắc thu tay lại, ngồi ngay ngắn đoan trang.

Người bước vào là nha hoàn của phủ Trấn Quốc Công, nàng ta hơi cúi đầu, đứng lại bên bình phong, bẩm báo: “Thiếu phu nhân, Sở đại phu đến rồi.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc