Đây là khu tư nhân nằm tại đoạn đất vàng của kinh đô, nơi đây có diện tích rất rộng lớn, được xây dựng với những kiến trúc xa hoa và tráng lệ, từng góc từng cạnh đều toát lên hơi thở của những kẻ lắm tiền nhiều của.
Ngẩng đầu nhìn tòa biệt thự lộng lẫy trước mắt, nơi đó nguy nga chẳng kém gì cung điện hoàng gia cả, Úc Cửu Tư không khỏi thầm cảm thán, chủ nhân của nơi này thật kiêu ngạo!
Cánh cổng kia đã đủ lớn rồi… thế mà lại còn được đúc bằng vàng ròng nữa chứ!
Úc Cửu Tư xoa xoa gương mặt tê dại, liếc nhìn đội vệ sĩ đang canh phòng nghiêm ngặt phía trước, lặng lẽ xoay người vòng ra phía sau, không một tiếng động trèo tường vào trong.
Cô cẩn thận tránh né các tốp tuần tra xung quanh, cuối cùng cũng tìm được phòng của Tang Vọng.
Nhìn ban công tầng hai vẫn còn sáng đèn, Úc Cửu Tư nhanh nhẹn leo lên, động tác vô cùng gọn gàng dứt khoát.
Trên vai cô là một con chó đất nhỏ, còn thân người thì treo trên lan can bảo hộ. Đang trèo ngon lành thì cô bỗng cảm nhận được một ánh nhìn dừng lại trên người mình, cô theo bản năng ngẩng đầu lên.
Bốn mắt chợt đối diện nhau.
Đứng trước ban công là Tang Vọng, hắn vừa tắm xong, cả người khoác một chiếc áo choàng tắm dài, hơi nước vẫn còn vương trên da thịt cường tráng ấy.
Khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt quen thuộc kia, bàn tay đang lau tóc của Tang Vọng bỗng khựng lại. Ánh mắt hắn lộ rõ vẻ kinh ngạc khi thấy cô gái nhỏ của mình đang… trèo tường.
Bị bắt quả tang, Úc Cửu Tư bình tĩnh xoay người nhảy xuống lan can, đặt Đại Hoàng xuống đất, sau đó như thể chưa hề có chuyện gì xảy ra, chậm rãi đi về phía hắn.
Đôi mắt cô sáng long lanh, nhanh chóng vươn tay tới ôm chặt lấy người trước mặt.
Tang Vọng hoàn hồn, mím chặt môi, trong mắt thoáng hiện lên vài phần u oán:
“Vì sao lại lén bỏ đi?”
Úc Cửu Tư cười tươi rói, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Cô trốn đi khi nào chứ?
Nhìn ánh mắt ngơ ngác của cô gái nhỏ, Tang Vọng hơi nhíu mày. Vì vừa tắm xong, nên đôi môi mỏng của hắn đỏ tươi như máu, đẹp đến mức khiến người khác phân tâm. Hắn hạ giọng nhắc nhở:
“Chiều nay!”
Bị chất vấn đột ngột, Úc Cửu Tư buông tay khỏi vòng ôm, đứng trước mặt hắn khoa tay múa chân một hồi.
Vì đứng quá gần, thân hình nhỏ bé lại chỉ cao tới ngực hắn, nên cô không thể không ngẩng cổ hết mức thì mới có thể nhìn được lên mặt của Tang Vọng.
“Em đi mà cũng không thèm nói với tôi một tiếng gì cả!”
Tang Vọng cúi đầu nhìn cô, giọng nói vốn lạnh lẽo thường ngày, nay lại xen lẫn vài phần ủy khuất như bị bỏ rơi.
Tóc mái còn ướt của hắn rũ xuống trán, đôi mắt đen thẳm khẽ lay động. Trên gương mặt vốn không có biểu cảm ấy, nay lại thật sự có thể nhìn ra được vẻ mặt như đang tủi thân vậy.
Úc Cửu Tư nhíu mày, gương mặt mềm trắng cau lại, cô còn quên luôn cả việc khoa tay múa chân, há miệng định phản bác đầy khí thế.
Tôi có để lại giấy nhắn rồi cơ mà!
Vì đứng quá gần, thân hình nhỏ bé lại chỉ cao tới ngực hắn, nên cô không thể không ngẩng cổ hết mức thì mới có thể nhìn được lên mặt của Tang Vọng.
“Em đi mà cũng không thèm nói với tôi một tiếng gì cả!”
Tang Vọng cúi đầu nhìn cô, giọng nói vốn lạnh lẽo thường ngày, nay lại xen lẫn vài phần ủy khuất như bị bỏ rơi.
Tóc mái còn ướt của hắn rũ xuống trán, đôi mắt đen thẳm khẽ lay động. Trên gương mặt vốn không có biểu cảm ấy, nay lại thật sự có thể nhìn ra được vẻ mặt như đang tủi thân vậy.
Úc Cửu Tư nhíu mày, gương mặt mềm trắng cau lại, cô còn quên luôn cả việc khoa tay múa chân, há miệng định phản bác đầy khí thế.
Tôi có để lại giấy nhắn rồi cơ mà!