Úc Minh Thành còn chưa kịp bày tỏ ý kiến, thì Úc phu nhân đã tỏ rõ bất mãn trước:
“Học cái gì mà học? Với cái đầu óc đó của nó á, có đi hoc thì cũng chỉ làm trò cười mà thôi. Lãng phí tiền cho một đứa như thế để làm gì chứ!”
Bọn họ đã tra rất rõ mọi thông tin về Úc Cửu Tư, từ nhỏ cô đã học ở một huyện thành nhỏ, thành tích học cũng chỉ ở mức trung bình, sau khi tốt nghiệp trung học xong thì cô liền không đi học tiếp nữa.
Phải biết rằng trường học của Úc Thiển Thiển là trường học nằm trong top cao nhất của cả nước. Nếu muốn sắp xếp cho Úc Cửu Tư vào đó, dù là tiền bạc hay quan hệ thì họ đều phải bỏ ra không ít đâu.
Trong mắt Úc phu nhân, bà ta thà đem số tiền đó cho Thiển Thiển làm tiền tiêu vặt còn hơn là lãng phí vào người Úc Cửu Tư.
Úc Minh Thành trầm ngâm giây lát, cũng cảm thấy việc này không cần thiết. Nhưng để giữ hình tượng người cha công bằng, ông ta vẫn hỏi qua loa một câu:
“Con thấy thế nào? Có muốn đi học không?”
Bị hỏi đến, Úc Cửu Tư lắc đầu.
Cô đã tốt nghiệp rồi, nên cô không có lý do gì phải lãng phí thời gian thêm nữa.
Vậy thì nhà họ Úc sẽ không cần tiêu tiền, và đương nhiên Úc Minh Thành cũng chẳng muốn tiêu đâu.
Người khơi mào đề tài này là Úc Thiển Thiển, và lúc này trong mắt cô ta đang thoáng qua một tia giễu cợt.
Quả nhiên là một con nhỏ quê mùa, đúng là không có chút kiến thức hay tầm nhìn nào hết.
Được học trong ngôi trường nằm trong top đầu của cả nước là ước mơ của bao người, vậy mà Úc Cửu Tư lại không cần suy nghĩ mà đã từ chối ngay rồi. Rõ ràng là con nhỏ này chẳng hiểu mình đang bỏ lỡ thứ gì mà.
Chỉ có điều, như vậy thì lại càng tiện cho cô ta âm thầm lan truyền những lời đồn thổi kia.
Chỉ là… rõ ràng kiếp trước chính Úc Cửu Tư là người chủ động tranh thủ để vào chung trường với cô ta cơ mà, sao kiếp này nó lại từ chối?
Úc Thiển Thiển nghĩ mãi mà vẫn không thông.
Chẳng lẽ đây thật sự là kết quả của hiệu ứng cánh bướm sau khi cô ta trọng sinh sao?
Trở về phòng, Úc Cửu Tư xoa xoa cái bụng đang kêu ùng ục, cô nhanh tay lật túi đựng dưa leo lên, thò tay vào sờ, nhưng… chỉ chạm phải không khí mà thôi.
Cô không dám tin, lại thò tay vào lục lọi một lượt nữa.
Dưa leo của cô đâu rồi?
[Tiểu chủ nhân, hôm qua cô đã ăn hết dưa leo rồi mà.] Đại Hoàng thò đầu ra, cẩn thận nhắc nhở.
Động tác của Úc Cửu Tư khựng lại, gương mặt nhỏ xíu sụp xuống, sắc mặt xám xịt như thể trời vừa sập vậy.
Cái bụng đói của cô kêu ngày càng to. Úc Cửu Tư ôm bụng, ánh mắt chợt trở nên kiên định. Cô xách cổ Đại Hoàng đang nằm úp trên giường, xoay người trèo qua ban công, lao thẳng xuống bóng đêm.
Cô quyết định sẽ… sang nhà Tang Bảo Bảo để cọ một bữa cơm tối vậy.
Úc Cửu Tư lén lút mò mẫm tiến vào Bắc Uyển, đó chính là nơi ở của Tang Vọng.