Từ Kim Sinh cũng được coi là đại phu có tiếng ở vùng này, những năm trước người tìm ông khám bệnh rất đông, nhưng đám con trai con gái chẳng có ai nối nghiệp được.
Mãi đến đời cháu mới xuất hiện một người có linh tính, Từ Kim Sinh liền dẫn theo cô cháu gái này hành nghề y.
Đợi đến khi cô có thể độc lập chẩn trị, bản thân ông mới lùi về sau, nếu không phải bệnh nan y thì gần như chẳng ra mặt nữa.
Ông thuộc thế hệ cũ nên lớp trẻ bây giờ không ai biết ông cả.
Mà tuổi tác Phùng Yến Văn đoán cũng hơi thấp, lúc Từ Kim Sinh khám cho bà, ông đã sáu mươi tuổi rồi.
"Làm gì mà bảy mươi, Từ Kim Sinh năm nay sắp tám mươi rồi."
Bà cụ hễ mở miệng là không dừng lại được, liến thoắng kể một tràng: "Ông ấy y thuật giỏi, những năm trước chưa từng phải chịu khổ gì, bảo dưỡng tốt hơn người bình thường nên giờ cháu nhìn ông ấy sẽ thấy còn trẻ hơn cả bà, thực ra lớn hơn bà những mười mấy tuổi đấy.
Nếu không phải tuổi tác quá lớn thì liệu có để cháu gái ra gánh vác hiệu thuốc không, ông ấy vẫn muốn dạy được một đứa cháu trai cơ."
Từ Mộng nghe bà cụ hết lời khen y thuật giỏi, nghĩ thầm nếu y thuật đã giỏi thì khả năng chẩn đoán sai sẽ rất thấp.
Hàn Quý Minh thấy sắc mặt Từ Mộng khó coi, lại đến đây tìm danh y nên bèn đoán lệch đi vài phần.
Anh xuống xe, ghé vào cửa hàng tạp hóa nhỏ bên cạnh mua hai thùng bánh quy hành, nhét vào tay bà cụ để tạ ơn chỉ đường.
Bà cụ chỉ thoái thác qua loa rồi nhận lấy, sau đó càng nhiệt tình hơn, thậm chí còn dẫn đường đi.
Đường sá ở đây phức tạp, không có người dẫn đường đúng là phải tốn thêm không ít công sức.
Đi đến một ngã tư, bà dừng lại: "Chính là chỗ này, thấy biển hiệu treo ở kia không?"
Từ Mộng nhìn lướt qua, trong lòng đã có tính toán, thế là cảm ơn bà cụ.
"Bà ơi, ông Từ Kim Sinh này nổi tiếng chữa bệnh gì ạ?"
Hàn Quý Minh hỏi.
Cặp mắt già nua đục ngầu của bà cụ nhìn chàng trai càng lúc càng thấy thuận mắt, bà đưa tay nắm lấy tay Hàn Quý Minh: "Cháu gái, cậu người yêu này của cháu đối xử với cháu tốt đấy, lại còn quan tâm nữa, cứ thế mà tiến tới nhé, thời buổi này đàn ông tốt không còn nhiều đâu."
Cả hai cùng im lặng một lúc, Từ Mộng ngượng nghịu nói: "Bà ơi, bà hiểu lầm rồi, anh ấy không phải... người yêu của cháu."
Câu này cô không dám nói lớn tiếng.
Bà cụ nụ cười càng tươi hơn: "Lại ngại rồi phải không? Bà cũng từng trải qua cái tuổi này mà. Nhìn cậu chàng này tuấn tú chưa kìa, bà mà trẻ ra vài chục tuổi là bà cũng đuổi theo rồi. Cháu gái cũng xinh lắm, đúng là trời sinh một cặp."
Từ Mộng xấu hổ tột cùng, hận không có cái lỗ nào để chui xuống.
Ngược lại Hàn Quý Minh da mặt dày, nhìn cô thẹn thùng như vậy mà còn cười được.
Biết là chẳng hỏi thêm được gì từ bà cụ nữa, anh ra hiệu cho Từ Mộng lên xe.
Có trải nghiệm vừa rồi, không khí có chút gượng gạo, lúc Từ Mộng ngồi còn khẽ tựa người ra sau một chút.
Hàn Quý Minh vừa khởi hành, thấy bà cụ kia lại đuổi theo, anh bèn bóp phanh.
Vừa hay chỗ Từ Mộng ngồi cách anh tầm một tấc, cú phanh gấp làm cô theo quán tính lao thẳng về phía trước, không chỉ xê dịch vị trí mà thân trên cũng nhào hẳn vào người Hàn Quý Minh.
Anh chỉ cảm thấy trên lưng mình có người nhào tới, lại bị thứ gì đó mềm mại tì vào.
Lần này thì hay rồi, dù da mặt anh có dày đến đâu thì vành tai cũng lập tức đỏ bừng.
Anh vội mượn việc đáp lời bà cụ để khỏa lấp tình cảnh ngượng ngùng vừa rồi.
"Bà ơi, có chuyện gì thế ạ?"
"Đi nhầm đường rồi, là bên kia, hướng bên kia kìa."
Bà cụ chỉ sang phía đối diện đường nói với họ: "Qua đó, đi đường đó."
Hóa ra là chỉ lại đường.
Hàn Quý Minh một lần nữa cảm ơn bà cụ rồi chạy về phía trước.
Lần này anh chạy còn chậm hơn, đến cả Từ Mộng cũng cảm nhận được sự không tự nhiên của anh.
Có điều anh không nói toạc ra, cô cũng giả vờ như không biết, cả hai cùng im lặng.
Qua đường xong, quả nhiên thấy một phòng khám ven đường, có một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi đang ngồi khám.
Người tìm cô chữa bệnh không nhiều, phần lớn là dắt theo trẻ con.
Từ Mộng thấy trên phòng khám treo biển [Từ Thị Y Quán], biết ngay là đã tìm đúng chỗ.
Hàn Quý Minh đỗ xe ở ven đường, cả hai cùng xuống xe."
Lúc này, nữ bác sĩ vừa khám xong cho bệnh nhân cuối cùng, thấy Từ Mộng và Hàn Quý Minh đều đỏ bừng tai, dáng vẻ đi tới có chút ngượng nghịu, bèn chào hai người ngồi xuống, ra hiệu cho Từ Mộng đưa tay ra để bà bắt mạch.
Từ Mộng không hiểu đầu đuôi ra sao nhưng vẫn đưa cổ tay ra.
Nữ bác sĩ xem xong tay trái lại xem đến tay phải.
Sau khi khám cho Từ Mộng, nữ bác sĩ ra hiệu cho Hàn Quý Minh: "Anh cũng đưa tay ra đi."
Hàn Quý Minh mờ mịt: "Cháu ạ?"
Nữ bác sĩ quét mắt nhìn hai người một cái: "Đến cầu con phải không? Cả hai người đều phải xem."
Từ Mộng suýt nữa thì nghẹn họng: "Không phải, không phải chuyện đó..."
Cô vốn có nét mặt sắc sảo rực rỡ, nói trắng ra là từ nhỏ trông đã hơi chín chắn, chẳng lẽ vì vậy mà bị bác sĩ coi thành đôi vợ chồng đến cầu con sao.
Trong lúc còn đang ngẩn ngơ, mặt Từ Mộng đã đỏ lựng như gấc, trái lại Hàn Quý Minh không nhịn được nữa mà bật cười lớn, cái cười này càng làm mặt cô nóng bừng hơn.
Hôm nay đúng là quá thú vị, liên tiếp hai lần bị người ta coi là một cặp.
Nhưng trọng điểm không phải chuyện đó, hai người trông giống đến cầu con vậy sao?
Hàn Quý Minh nén cười, ra hiệu cho cô đừng kích động: "Khám bệnh, khám bệnh đi."
Từ Mộng lại cảm thấy không thể nhịn được: "Không được, vẫn phải nói cho rõ ràng, không phải chúng em cầu con."