Từ Mộng đáp: "Đi giải quyết chút việc."
Hàn Quý Minh: "Anh có xe, để anh đưa em đi."
"Có tiện cho anh không?"
"Có gì mà không tiện?"
Hàn Quý Minh nói: "Vừa hay anh cũng đang lượn lờ hóng gió ở gần đây, không có việc gì."
Sao anh lại thảnh thơi đi hóng gió như thế nhỉ?
Từ Mộng không hỏi xem anh dắt xe máy ra từ lúc nào, nơi định đến khá xa, có xe quả thực tiện hơn nhiều, nơi cô muốn tới còn có chút xa nữa.
Xe của Hàn Quý Minh đậu ở cách đó không xa, Từ Mộng thấy hôm nay xe còn lắp thêm cái thùng phụ, thầm nghĩ anh đúng là rất thích đi chơi với người khác, nghe nói khi đi chơi anh mới mang theo thùng phụ, vì anh không thích có người ngồi sau xe máy của mình.
Từ Mộng đang chuẩn bị bước vào thùng xe, lại thấy bên trong đặt mấy bộ quần áo cùng mấy thứ đồ linh tinh khác.
"Ngồi phía sau đi, ngồi trong thùng gió lớn lắm."
Hàn Quý Minh bảo.
Từ Mộng cam chịu leo lên ghế sau xe máy.
Xe máy khởi động rồi, cô mới hiểu tại sao Hàn Quý Minh lại bảo cô ngồi sau, dáng người anh cao lớn, vừa hay có thể chắn hết gió, cơ thể cô chẳng hề thấy lạnh, chỉ có hai chân lộ ra ngoài, nhất là cổ chân, sau khi ngồi lên xe, ống quần bị kéo lên, cả bắp chân đều lộ ra ngoài.
Gió thổi tới làm cô cảm thấy không thoải mái.
Hồi tiểu học Từ Mộng từng bị ngã xuống nước một lần vào mùa đông, cô ngã bệnh suốt một tuần liền.
Việc này đã để lại mầm mống bệnh đau chân và đau đầu cho cô mỗi khi đông về, hồi đó cô sốt đến mụ mị cả người, rất nhiều kýức trước khi đổ bệnh đều mờ nhạt, lần đó rốt cuộc tại sao lại ngã xuống nước, rồi đi bệnh viện như thế nào, cô hoàn toàn chẳng còn ấn tượng gì cả.
Nhưng từ sau lần đó, cô bắt đầu sợ lạnh, mùa hè mà để gió thổi vào cổ chân cũng không xong.
"Đi đâu?"
Từ Mộng nhìn cảnh đường phố lùi dần về phía sau, lúc này mới sực nhớ mình chưa nói điểm đến với Hàn Quý Minh, thế là cô nói địa chỉ chi tiết.
Xe máy chạy đến nơi vắng người, Hàn Quý Minh cũng tăng tốc, hướng về địa chỉ cô vừa nói.
Xe máy vừa tăng tốc, cổ chân Từ Mộng càng đau hơn, lan lên tận bắp chân, giống như có con dao nhỏ đang mài vào xương.
Tay cô cũng không kìm được mà dùng thêm chút sức, nắm lấy vạt áo khoác của Hàn Quý Minh.
Phương Bắc đã vào thu, sáng sớm và tối muộn đều có hơi lạnh.
Hàn Quý Minh dường như cũng nhận ra, lại giảm tốc độ xuống một chút, giọng nói của anh vọng lại từ phía trước: "Sợ à?"
Từ Mộng lắc đầu, lắc xong mới nhận ra Hàn Quý Minh căn bản không nhìn thấy, trong lòng thầm thấy buồn cười, giọng điệu bất giác mang theo chút ý cười: "Vâng, em hơi sợ."
Thừa nhận sợ hãi dù sao cũng tốt hơn là thừa nhận mình bị lạnh chân.
Mới là thiếu nữ mười mấy tuổi đã bị phong thấp, nói ra ai mà tin được chứ.
Ai ngờ Hàn Quý Minh nghe thấy câu này lại giảm tốc độ xuống thêm chút nữa, còn chậm hơn lúc nãy.
Từ Mộng dở khóc dở cười: "Cũng không cần chậm thế này đâu, nhanh hơn một chút cũng không sao, trước đây em ít khi ngồi xe máy, chỉ là lúc mới bắt đầu chưa thích nghi lắm thôi."
Hàn Quý Minh lại không chịu chạy nhanh, anh có lý lẽ của riêng mình, nghiêm túc lên tiếng: "Anh phải chú ý an toàn của chính mình."
Anh còn đặc biệt nhấn mạnh từ chính mình.
Tuy nhiên tốc độ chậm lại, gió cũng không còn lạnh buốt xương như ban nãy, Từ Mộng cũng thấy thoải mái hơn nhiều.
Tốn một chút thời gian, lúc đến được khu vực đó thì đã hơn nửa tiếng trôi qua.
Nghe Phùng Yến Văn nói, ngày trước đạp xe đạp cũng chỉ mất ba khắc đồng hồ, chiếc xe máy này của anh chạy cũng đủ chậm rồi.
Lúc Hàn Quý Minh dừng xe, mới để ý thấy cổ chân Từ Mộng bị gió thổi đến đỏ ửng.
Thanh mảnh đáng yêu, nhưng cũng thật đáng thương.
Chẳng trách người xưa từng viết: [Gót ngọc nhẹ vờn lọng biếc, gió thơm thoang thoảng theo từng bước chân.]
Cái quần của cô là mua từ năm kia, lúc đó độ dài vẫn dư dả, nhưng dạo này hình như cô lại cao lên, lúc ngồi thậm chí có thể nhìn thấy nửa bắp chân, dù có đứng cũng thấy rõ cổ chân.
Hàn Quý Minh khẽ liếc nhìn, vóc dáng Từ Mộng đúng là thuộc diện cao trong đám con gái.
Cũng chỉ là thoáng qua, Hàn Quý Minh lập tức dời mắt, một chân chống xuống đất, ngoảnh đầu ra hiệu cho Từ Mộng tìm người địa phương hỏi đường.
Chỗ này tuy không sầm uất bằng trung tâm thành phố nhưng dân cư cũng khá đông, Từ Mộng tiện tay tìm một người: "Làm ơn cho cháu hỏi, bác có biết phòng khám của ông Từ Kim Sinh mở ở đâu không ạ?"
Từ Kim Sinh chính là tên của vị bác sĩ đó.
Kết quả hỏi mấy người đều nói không biết.
Xem ra không còn ở khu này nữa rồi.
Ngay khi Từ Mộng chuẩn bị bỏ cuộc thì có một bà cụ cười híp mắt nói: "Cháu hỏi Từ Kim Sinh à? Phòng khám của ông ấy giờ là do cháu gái ngồi khám rồi, nhiều người trẻ không biết đâu. Ông ấy chuyển chỗ rồi, ở khu kia có cái hiệu thuốc, bên trong có một góc là nhà họ Từ hai ông cháu ngồi khám đấy."
Bà cụ này tai nghễnh ngãng nên giọng nói hơi lớn, Từ Mộng cũng lớn tiếng đáp lại bà: "Vâng vâng, bà cũng biết ông Từ Kim Sinh ạ?"
Từ Kim Sinh là chú họ hàng xa của Từ Giải Phóng, hai nhà là họ hàng cách mấy đời, năm xưa bị đánh thành "tứ cựu", sau đó cắt đứt đi lại.
Từ Mộng còn không biết có người họ hàng như thế này, giờ nghĩ lại cũng có khả năng người ta vẫn đi lại với nhau, chỉ là không cho hai mẹ con cô biết mà thôi.
Bà cụ kia rất nhiệt tình, có điều tai bà nặng, một câu phải lặp lại mấy lần.