Lục Bảo Châu không muốn Từ Hành An đi làm lúc này là vì cô biết anh vừa bị bạn thân phản bội. Hiện tại trước mặt cô anh luôn tỏ ra thản nhiên, nhưng thực tế ngay từ ngày đầu tiên đến đây, nhìn thấy đống vỏ chai bia ngoài ban công, cô đã biết tâm trạng của Từ Hành An lúc này thích hợp để nghỉ ngơi hơn.
Lý do này Lục Bảo Châu không thể nói với Từ Hành An, cô biết giải thích thế nào về việc mình tường tận những chuyện đó đây?
Còn những lý do khác, cô lấy quyền gì mà bảo anh đừng đi làm chứ?
Lục Bảo Châu nghĩ mãi không ra, cô lén nhìn Từ Hành An, anh vẫn giữ phong thái kiên nhẫn, dường như dù cô có suy nghĩ bao lâu đi nữa, anh cũng sẽ đứng đây chờ đợi.
Tất nhiên, Lục Bảo Châu không cho rằng Từ Hành An có tình cảm gì với mình. Sự chăm sóc anh dành cho cô chẳng qua vì cô là vị hôn thê của anh mà thôi.
Lục Bảo Châu bỗng nhiên thông suốt, cô là vị hôn thê của anh, tại sao cứ phải nói lý lẽ hợp tình hợp lý mới thuyết phục được anh chứ?
Có lẽ do từ khi đến đây, Lục Bảo Châu cảm thấy anh chưa đủ "đáng tin" đến mức để cô hoàn toàn tin tưởng, nên cô mới hơi thu mình lại một chút.
Lục Bảo Châu mở to đôi mắt đáng thương nhìn Từ Hành An: "Em không nghĩ ra được lý do nào chính đáng cả, nhưng em không muốn anh đi làm bây giờ."
Từ Hành An: "......."
Sự thẳng thắn của cô khiến Từ Hành An nhất thời không biết đáp lại thế nào.
Yết hầu anh khẽ chuyển động, anh mở lời: "Chúng ta còn phải kết hôn nữa."
Khi Lục Bảo Châu mới đến, Từ Hành An đã từng nói qua vấn đề này.
Anh bảo cô hãy chờ một chút, anh không thể cứ thế này mà cưới cô được.
Vấn đề này Từ Hành An không trả lời Lục Bảo Châu thêm, nhưng có thể thấy rõ ràng anh vẫn dự định sẽ tiếp tục đi làm.
Đêm đó Lục Bảo Châu mất ngủ.
Mấy ngày chuyển đến đây, cô ngủ không mấy ngon giấc. Ngày đầu thì lo lắng thái độ của anh, sợ anh không đáng tin, sau đó thì mệt quá mà lịm đi. Rồi lại đến chuyện đau nhức chân, khó khăn lắm chân mới khỏi thì anh lại sắp đi làm.
Nếu vì cô mà tâm trạng Từ Hành An không ổn định, hoặc chưa thoát ra khỏi nỗi đau bị phản bội đã phải đối mặt với áp lực công việc, Lục Bảo Châu thực sự sẽ thấy vô cùng áy náy.
Lúc tỉnh dậy mới khoảng bảy giờ sáng, Lục Bảo Châu chậm chạp bò xuống giường.
Giờ này Từ Hành An vẫn chưa thức giấc, có vẻ chiếc giường mềm mại thực sự giúp ích cho giấc ngủ của anh.
Lục Bảo Châu lại nằm xuống ghế sofa ở phòng khách. Không biết bao lâu sau, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng động sột soạt, chắc là Từ Hành An đã dậy.
Lục Bảo Châu nằm bò trên lưng ghế sofa, cằm đặt lên tay, đôi mắt linh động như chú hươu con nhìn anh đầy vẻ tủi thân.
Cô không nói lời nào, chỉ cứ thế nhìn chằm chằm anh.
Từ Hành An không thể thản nhiên đi ngang qua cô lúc này. Anh sải bước dài đến trước mặt cô, Lục Bảo Châu liền ngẩng đầu nhìn anh.
Từ Hành An: "Nếu tôi không đi làm, cuộc sống của chúng ta sẽ rất thiếu thốn, sau này tôi vẫn phải đi làm thôi."
Lục Bảo Châu đúng là tiểu thư giàu có, dù ở thành phố lớn này cô chưa chắc đã là gì, nhưng từ nhỏ đến lớn cô chưa từng phải lo lắng về tiền bạc, được nuôi dạy trong nhung lụa. Cuộc sống thiếu thốn đối với cô sẽ rất gian nan, nhưng cô vẫn không muốn anh đi làm ngay lúc này.
Lục Bảo Châu chạy vội vào phòng, lúc trở ra trên tay cầm một xấp tiền, cô đưa cho anh: "Vậy thì đợi đến khi anh thực sự cần đi làm hãy đi, sống túng thiếu một chút cũng không sao cả."
Cô đâu có ngốc, lặn lội đường xa đến tìm anh chắc chắn phải mang theo tiền. Trong đó có tiền tiêu vặt cô tự để dành bấy lâu, còn có tiền hỗ trợ của bạn thân và em trai nữa.
Từ Hành An chưa kịp trả lời, cô đã túm lấy tay áo anh.
Động tác này cô làm rất thuần thục, vì lúc leo cầu thang cô đã quen kéo tay áo anh rồi.
Từ Hành An đưa trả xấp tiền cho cô. Lục Bảo Châu tưởng anh định từ chối tiếp, môi cô dẩu ra, đôi mắt càng thêm vẻ "vừa thấy đã thương".
Từ Hành An im lặng hồi lâu, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, anh đáp: "Tạm thời tôi sẽ không đến công ty làm việc."
Vì cô mà anh đã thỏa hiệp.
Vừa nãy Lục Bảo Châu còn ra vẻ như thể nếu anh từ chối thì anh là kẻ tội đồ, nhưng vừa nghe câu trả lời, cô lập tức nở nụ cười rạng rỡ, rạng rỡ đến mức khiến người ta chói mắt.
Lục Bảo Châu: "Em biết mà, anh là người đáng tin nhất!"
Tất nhiên, cái sự "đáng tin nhất" này chỉ là trong khoảnh khắc này thôi. Lần sau nếu anh làm gì đó khiến cô không hài lòng, có lẽ cô cũng sẽ nói: "Em biết ngay anh là kẻ không đáng tin nhất mà."
Lục Bảo Châu về phòng cất tiền, tâm trạng cực kỳ tốt. Việc tìm đến Từ Hành An dường như ngày càng trở thành một quyết định đúng đắn.
Hồi mới biết trước cốt truyện, cô cũng thắc mắc tại sao mình lại có cơ duyên này. Giờ đây vì tâm trạng vui vẻ, cô cảm thấy việc biết thế giới này là tiểu thuyết và chuyện của cô với Từ Hành An giống như một sự thúc đẩy để cô đến tìm anh và kết hôn với anh vậy.
Chiều hôm đó, Từ Hành An chủ động gọi điện cho Khương Thành.
Khương Thành rất phấn khích, tưởng anh đã suy nghĩ kỹ và quyết định đến công ty nhận việc, kết quả lại là lời từ chối của Từ Hành An.
Từ Hành An: "Tôi đã cân nhắc rồi, công việc đó tạm thời không phù hợp với tôi."
Lục Bảo Châu ngồi ngay đối diện anh, nghe thấy vậy liền mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn anh. Từ Hành An dù muốn lờ cô đi cũng hơi khó.
Hay nói đúng hơn, chỉ cần Lục Bảo Châu đứng đó, thật khó để người ta không chú ý đến cô.
Khương Thành sốt sắng hỏi: "Tại sao?"
Khương Thành không hiểu nổi, đãi ngộ của công việc đó thực sự rất tốt. Nếu không phải ông chủ ngưỡng mộ anh thì đã không chủ động tìm anh lần nữa.
Gần đây Khương Thành còn nghe ngóng được một chuyện, ông chủ này ngưỡng mộ Từ Hành An còn có một nguyên nhân khác: cha của ông ta từng gặp Từ Hành An và hết lời khen ngợi chàng trai trẻ này. Ông chủ đó cảm thấy thứ nhất là năng lực của Từ Hành An có thể giúp ích cho công ty, thứ hai là làm vậy cha ông ta sẽ rất hài lòng.
Để thuyết phục Từ Hành An, Khương Thành đã chủ động kể chuyện này ra.
Anh ta tin rằng sau khi nghe xong, Từ Hành An sẽ hiểu chỉ cần đến đó làm việc là có thể nắm thực quyền trong tay, sau này lập được thành tích, sự nghiệp sẽ càng thăng tiến như diều gặp gió.
Lục Bảo Châu không biết người đàn ông đầu dây bên kia nói gì, cô rất muốn nghe thử vì sợ anh bị thuyết phục mà đi làm mất.
Đang ngồi đối diện, cô bèn chuyển sang ngồi cạnh anh. Toàn bộ sự chú ý của cô đều dồn vào chiếc ống nghe trên tay anh, không để ý thấy biểu cảm của Từ Hành An hơi khựng lại khi cô ngồi sát qua.
Lục Bảo Châu ngồi ngay sát bên, cô cố gắng ghé tai lại gần. Từ Hành An có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người cô, nồng nàn hơn và ngọt ngào hơn mùi hương trong phòng tắm.
Từ Hành An đưa ống nghe về phía cô, Lục Bảo Châu chớp chớp mắt rồi mỉm cười với anh.
Lúc này cô không biết Từ Hành An có nghe rõ đầu dây bên kia nói gì không, nhưng cô thì nghe rất rõ. Cô nhìn anh, hai người ở khoảng cách rất gần, chắc là anh cũng nghe thấy chứ?
Ở cự ly gần thế này, Lục Bảo Châu sực hiểu tại sao anh lại đưa ống nghe qua. Không phải vì anh biết cô muốn nghe nên đưa cho, mà là vì cô ghé sát quá rồi.
Lục Bảo Châu túm chặt gấu váy, nghe tiếp cũng không được mà không nghe cũng chẳng xong. Không nghe thì sợ lộ ra là mình đã hiểu ý anh, mà nghe tiếp thì lại thấy hơi ngại ngùng.
Dù sao cũng đã ngồi đây rồi, tay cũng đang giữ ống nghe, cô vẫn nghe thấy những lời của người đàn ông đang gọi điện.
Khương Thành vẫn đang thao thao bất tuyệt khen công ty tốt, vì ông chủ là con nhà giàu xổi nên không thiếu tiền, rồi thuật lại lời khen của người cha đối với Từ Hành An, rằng chàng trai này tương lai rạng rỡ.
Lục Bảo Châu trả lại ống nghe cho Từ Hành An rồi âm thầm nhích ra xa một chút.
Từ Hành An: "Chuyện này đừng nhắc lại nữa."
Khương Thành nghe vậy đành phải thôi, thực sự không hiểu nổi tại sao anh lại từ chối cơ hội này. Anh ta nghĩ một chút rồi hỏi thêm: "Có phải vì anh tìm được công việc tốt hơn không?"
Từ Hành An: "Không phải."
Sau khi Từ Hành An cúp máy, anh thấy Lục Bảo Châu có vẻ rất vui.
Lục Bảo Châu: "Lát nữa chúng ta ăn tôm hùm đất nhé?"
Từ Hành An: "Được."
......
Về chuyện công việc, vài ngày sau Lục Bảo Châu mới biết dự định của Từ Hành An. Câu "tạm thời không đến công ty làm việc" không có nghĩa là anh không định kiếm tiền. Hôm đó lúc anh nói, cô đã không để ý kỹ câu chữ.
Từ Hành An đã nhập một lô hàng, dự định ra bờ biển bày sạp bán hàng vỉa hè.
Lục Bảo Châu: "........"
Lục Bảo Châu nhẩm tính lại chi tiêu gần đây, cô tự thấy mình đã rất tiết kiệm để không gây áp lực cho anh, nhưng xem ra anh vẫn thấy áp lực.
Lúc này cô thực sự rất muốn biết trong tiểu thuyết đoạn thời gian này Từ Hành An làm gì, nhưng đáng tiếc anh là ông trùm nên đất diễn không quá nhiều.
Lục Bảo Châu nhìn anh không nói lời nào, đôi mắt như đang bày tỏ sự ủy khuất: Đã bảo là không đi làm rồi mà, sao lại còn đi bán hàng vỉa hè chứ?
Đối mặt với cô, Từ Hành An vẫn luôn kiên nhẫn, anh nói: "Mỗi ngày tôi chỉ đi vài tiếng thôi, ban ngày tôi đều ở nhà với cô."
Lục Bảo Châu: ???