Nàng Dâu Ngọt Ngào Thập Niên 90

Chương 4: Kiểu người gia đình. Anh thật lợi hại

Trước Sau

break

Có Từ Hành An ở đây, anh cầm đồ đạc nhẹ tựa lông hồng. Lục Bảo Châu dù leo cầu thang vẫn chẳng dễ dàng gì, nhưng cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi.

Lần này cô không túm lấy tay áo anh nữa, mà túm lấy một góc tấm nệm anh đang vác, chậm chạp lạch bạch nối đuôi theo sau.

Lục Bảo Châu: "May mà anh về kịp, không thì em chẳng biết phải làm sao, hoặc là đứng dưới lầu đợi anh, hoặc là tự mình vác cái đống này leo lên chắc chết mất."

Lên đến tầng năm, Lục Bảo Châu lại cong mắt cười nịnh nọt: "Từ Hành An, anh thật là lợi hại!"

Từ Hành An không đáp lời, Lục Bảo Châu cũng chẳng giận, thầm nghĩ chắc anh chưa biết phải phản ứng thế nào trước lời khen của vị hôn thê thôi.

Cô còn tò mò không biết anh có đỏ mặt khi được khen không, bèn lén ghé sát mặt lại nhìn, nhưng gương mặt Từ Hành An vẫn tỉnh bơ như mặt nước hồ không gợn sóng.

Lục Bảo Châu: "......."

Giọng điệu cô không còn vẻ hào hứng như lúc nãy nữa, cô hỏi: "Chẳng phải anh bảo trước năm giờ mới về sao?"

Hỏi xong cô lại hơi hối hận, anh bảo trước năm giờ chứ có bảo đúng năm giờ đâu, giờ anh về sớm hơn là chuyện bình thường, chắc chắn là đã xong việc rồi.

Lần này Từ Hành An trả lời cô: "Xong việc nên tôi về luôn."

Lục Bảo Châu: "Ồ."

Về đến nhà, Từ Hành An vác mấy tấm nệm ra ban công. Lục Bảo Châu tò mò không biết anh định làm gì, thì thấy anh đang đem nệm đi phơi nắng.

Nhìn bóng lưng anh một lúc, cô cảm thấy: Cũng được, tốt đấy chứ. Tuy thỉnh thoảng có hơi ít nói, khô khan một chút, nhưng mà đáng tin. Tạm thời là rất đáng tin.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô cảm thấy Từ Hành An có tiềm năng trở thành kiểu đàn ông gia đình mẫu mực.

Lục Bảo Châu chỉ tay vào hai tấm nệm màu hồng: "Hai tấm này là của em."

Cô rất thích màu hồng này, trông rực rỡ và ngọt ngào, cô đã ưng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Hai tấm còn lại màu xám nhạt, trông rất hợp với phong cách của Từ Hành An.

Lục Bảo Châu: "Hai tấm màu xám này là của anh."

Từ Hành An nghe thấy cô bảo nệm xám là của mình thì quay đầu lại nhìn. Lục Bảo Châu vẫn đang đắc ý, tự cho rằng mình mua sắm rất thành công, cái màu hồng rực rỡ kia sao lại không thể coi là phong cách cá nhân của cô chứ?

Chập tối, Lục Bảo Châu đứng trong phòng nhìn Từ Hành An trải hai lớp nệm dày cộp lên giường cho mình. Động tác của anh ung dung, làm việc gì cũng rất tỉ mỉ.

Từ Hành An vào phòng sách, Lục Bảo Châu cũng tò mò đi theo. Nhìn chiếc giường đơn của anh, cô mới giật mình nhận ra mình toàn mua nệm mét tám, mà giường của Từ Hành An rõ ràng không to đến thế.

Lục Bảo Châu chạy vội đến trước mặt anh, gập đôi tấm nệm lại thành hai lớp, tấm còn lại cũng làm tương tự.

Cô nhìn "tác phẩm" của mình rồi gật gù: "Ừm... giường của anh còn mềm hơn của em đấy!"

Lục Bảo Châu trông lá ngọc cành vàng, có vẻ không thể ngủ được trên cái giường cứng ngắc như anh. Còn Từ Hành An thì chưa bao giờ ngủ giường mềm, anh không cầu kỳ chuyện này, chỉ cần có chỗ ngả lưng là được.

Từ Hành An: "Hay là hai tấm này cũng cho cô nốt nhé?"

Lục Bảo Châu lập tức xù lông: "Sao thế được, em đã bảo mua cho anh là mua cho anh mà!"

Cô không muốn để anh nghĩ rằng vì thấy anh giúp mình phơi nệm nên cô mới áy náy mà nhường lại đâu.

Từ Hành An: "Được."

Lục Bảo Châu cứ ngỡ tối nay sẽ ngủ ngon hơn vì giường đã mềm hơn, nhưng đôi chân cô lại đau nhức vô cùng. Chắc chắn là do leo cầu thang và đi bộ quá nhiều hôm nay.

Cô cứ trằn trọc mãi không ngủ được, mà hễ không ngủ được là đầu óc lại nghĩ vẩn vơ. Giờ đây chuyện khiến cô suy nghĩ chỉ có việc ở nhà và Từ Hành An. Tất nhiên, phần lớn là về Từ Hành An.

Không biết anh đã ngủ chưa, liệu anh có thấy cô vị hôn thê này phiền phức quá không? Hôm nay anh ra ngoài làm gì nhỉ?

Nghĩ một hồi đến lúc sắp lịm đi, cô cũng chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm đến đôi chân đau nhức nữa vì quá buồn ngủ rồi.

Từ Hành An nằm trên giường, đây là chiếc giường mềm nhất anh từng nằm. Lục Bảo Châu chọn nệm thực sự rất dày và êm, anh nằm trên đó có chút không quen, nhất thời chưa ngủ được ngay.

Cũng có thể là do vấn đề của bản thân, thực sự anh đã lâu rồi không có một giấc ngủ ngon.

Trước khi ngủ Lục Bảo Châu nghĩ về Từ Hành An và gia đình, có lẽ còn lo sợ gã đàn ông cưỡng đoạt kia, còn Từ Hành An thì chỉ nghĩ về chuyện của cô.

Chiếc giường này thực sự quá thoải mái, anh cứ thế chìm vào giấc mộng từ lúc nào không hay.

Sáng hôm sau, Lục Bảo Châu thức dậy vào khoảng chín giờ. Đây là giờ sinh hoạt bình thường của cô. Cô vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, lúc định quay ra thì gặp Từ Hành An cũng vừa đi tới.

Trông anh như vừa mới ngủ dậy, có lẽ vì ngủ ngon nên sắc mặt anh tốt hơn hẳn mọi khi, trông cũng dễ gần hơn một chút. Anh mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, vóc dáng cao ráo nhưng vẫn mang theo nét thanh mảnh.

Từ Hành An cũng không ngờ mình lại ngủ một mạch gần mười tiếng đồng hồ, ngay cả Lục Bảo Châu còn dậy trước anh.

Lục Bảo Châu vừa rửa mặt xong, gương mặt thanh tú như đóa sen mới nở, cô đắc ý hất cằm nhìn anh: "Thấy chưa, em đã bảo giường mềm nằm sướng lắm mà."

Dù sau này lớn tuổi hơn cô có thể thấy nằm giường cứng tốt hơn, nhưng hiện tại cô chỉ thích giường mềm thôi.

Từ Hành An nhớ lại cảm giác đêm qua: "Ừm."

Nói là vậy nhưng với anh thì giường cứng hay mềm đều ngủ được, chỉ là không thể phủ nhận đêm qua anh đã ngủ rất sâu nhờ chiếc giường này.

Sáng nay anh không đi mua đồ ăn sáng, lúc anh vệ sinh cá nhân, Lục Bảo Châu đã dạo quanh bếp và tìm thấy thứ có thể ăn được: mì tôm.

Trong bếp có mì tôm cũng là chuyện bình thường, thứ này đơn giản, chỉ cần nước sôi là xong. Việc này cô làm được.

Khi Từ Hành An bước ra thấy vị hôn thê đang định pha mì, anh sải bước tới: "Để tôi làm cho!"

Lục Bảo Châu: "........"

Cô bắt đầu suy ngẫm, rốt cuộc mình trong mắt anh có hình tượng gì vậy? Chẳng lẽ yếu đuối đến mức nước nóng cũng không được chạm vào sao?

Lúc ăn, hai người ngồi đối diện nhau trên bàn ăn.

Lục Bảo Châu ăn mì tôm một cách rất ngon lành. Cô không im lặng như anh mà chủ động bắt chuyện.

Lục Bảo Châu: "Hôm qua chân em nhức lắm, chắc phải đợi khỏi hẳn em mới dám ra ngoài tiếp."

Từ Hành An đưa ra lời khuyên: "Sau khi chân khỏi, cô nên tập thể dục điều độ thì tốt hơn."

Cũng chẳng cần anh khuyên, cô cũng biết thế là tốt.

Lục Bảo Châu nằm lười ở nhà thêm hai ngày, đôi chân cuối cùng cũng hết nhức, cô bắt đầu công nhận lời anh nói là đúng. Dù sao cô cũng sẽ ở đây lâu dài mà.

Lúc cô nói chuyện tập thể dục, Từ Hành An lắng nghe rất nghiêm túc, muốn xem cô định tập tành thế nào.

Lục Bảo Châu: "Em ở đây lâu dần cho quen, leo cầu thang mỗi ngày chính là tập thể dục rồi còn gì!"

Thế sao không gọi là tập thể dục được chứ?

Từ Hành An không đưa ra ý kiến gì, cô cũng không thấy anh có vẻ gì là không hài lòng, vì thế cô rất mãn nguyện.

Khương Thành đợi tin của Từ Hành An mãi, hai ngày trôi qua không thấy hồi âm, anh ta lại chủ động gọi điện.

Lúc Khương Thành gọi tới, Lục Bảo Châu cũng nghe thấy. Cô bước ra khỏi phòng, anh đã bắt máy rồi. Cô không cố ý nghe lén, nhưng sống chung dưới một mái nhà, việc nghe thấy vài câu là khó tránh khỏi.

Từ Hành An: "Ừ, tôi biết rồi, chuyện công việc tôi sẽ trả lời cậu trong vài ngày tới."

Lục Bảo Châu không biết tình tiết tiểu thuyết đoạn này, cô chỉ biết sau này anh sẽ thành công, và từng có thời gian im hơi lặng tiếng. Nhưng cô chắc chắn hiện tại anh đang thất nghiệp, giờ anh phải cân nhắc chuyện đi làm, chắc chắn là vì cô vị hôn thê này.

Lục Bảo Châu định quay vào phòng nhưng rồi lại túm chặt gấu váy đứng im tại chỗ.

Từ Hành An lúc nghe điện thoại đã biết cô đi ra, xong việc anh bước lại gần. Cô vẫn đứng đó. Chuyện công việc anh không ngại để cô biết, vì sống chung một nhà, anh đi làm thì nhất định phải báo với cô một tiếng.

Từ Hành An: "Mấy ngày tới chắc tôi sẽ bắt đầu đi làm."

Sở dĩ anh bảo Khương Thành chờ vài ngày vì anh muốn biết tại sao anh ta lại giúp mình vào lúc này, đồng thời anh cũng muốn tìm thêm các lựa chọn khác.

Lục Bảo Châu lập tức hỏi: "Anh đừng đi làm có được không?"

Nghe vậy, Từ Hành An không phủ nhận ngay mà hỏi ngược lại: "Tại sao?"

Lục Bảo Châu ấp úng. Phải nói thế nào để thuyết phục anh đừng đi làm đây? Lý do của cô phải thật hợp lý thì anh mới cân nhắc chứ?

Từ Hành An cũng không vội, anh đứng đối diện, rũ mắt nhìn cô, chờ đợi câu trả lời.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc