Nàng Dâu Ngọt Ngào Thập Niên 90

Chương 2: Lòng tự trọng. Anh đợi em một chút

Trước Sau

break

Nội tâm Lục Bảo Châu bồn chồn không yên. Cô tìm đến Từ Hành An chỉ để trốn chạy cuộc hôn nhân gượng ép với gã đàn ông kia. Nếu không nhờ cơ duyên biết trước cốt truyện, có lẽ Lục Bảo Châu cũng sẽ chọn cách hủy hôn với Từ Hành An giống như nguyên tác.

Hồi tưởng lại những lời Từ Hành An nói lúc gặp mặt, Lục Bảo Châu thầm nghĩ: Không lẽ anh ấy định bảo mình quay về trước, đợi anh ấy kiếm đủ tiền rồi mới cưới sao?

Hình tượng Từ Hành An trong lòng Lục Bảo Châu lúc thì đáng tin, lúc lại chẳng đáng tin chút nào. Và hiện tại, anh lại bị xếp vào nhóm "không đáng tin".

Lục Bảo Châu: "Em tắm xong rồi, cũng không thấy buồn ngủ lắm, hay là chúng ta nói chuyện luôn đi!"

Từ Hành An: "Được."

Dù thế nào Lục Bảo Châu cũng quyết không quay về gả cho gã kia. Nếu Từ Hành An bắt cô chờ anh kiếm tiền, cô sẽ hủy hôn luôn, rồi tự đi tìm việc làm để ổn định cuộc sống tại đây.

Kể cả anh có là "ông trùm" tương lai thì cô cũng chẳng màng!

Cái gì mà "đợi anh kiếm tiền rồi mới cưới em", chỉ đưa ra một lời hứa suông như vậy thì với Lục Bảo Châu, đó chính là không đáng tin. Cô biết sau này anh sẽ trở thành nhân vật tầm cỡ, nhưng còn bản thân Từ Hành An thì sao? Anh có chắc chắn mình sẽ thành công không? Hay anh chỉ muốn Lục Bảo Châu phải chờ đợi mòn mỏi cả thanh xuân trong khi anh thất bại?

Từ Hành An: "Cô đến tìm tôi, người nhà cô có biết không?"

Lục Bảo Châu: "........"

Muốn tùy tiện lấp liếm qua mặt người đàn ông này e là không thể, nhưng Lục Bảo Châu vẫn quyết định nói dối.

Lục Bảo Châu: "Có phải anh không muốn cưới em, hay là anh có người trong mộng rồi? Dù là lý do nào, em cũng sẵn sàng hủy hôn với anh."

Từ Hành An nhìn cô gái trắng đến lóa mắt trước mặt, người đang vì thẹn quá hóa giận mà bừng bừng khí thế, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Đều không phải, tôi chỉ muốn hỏi cho rõ thôi."

Từ Hành An: "Câu hỏi tiếp theo, cô dự định thế nào?"

Lục Bảo Châu: "Ở đây đợi anh kiếm tiền, rồi chúng ta kết hôn."

Từ Hành An nhìn chằm chằm Lục Bảo Châu, đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu bóng hình cô. Lục Bảo Châu bị nhìn đến mức không tự nhiên, nhưng cô thầm nhủ, nếu bây giờ anh nói một chữ "không", cô sẽ đi ngay chứ không thèm làm phiền anh nữa.

Đàn ông đều không đáng tin, và Từ Hành An cũng vậy!

Từ Hành An không hề biết rằng, chỉ trong một lát, vị thế của anh trong lòng Lục Bảo Châu đã tuột dốc không phanh.

Từ Hành An: "Được rồi, cô vào nghỉ ngơi đi. Ngủ dậy tôi sẽ đưa cô đi trung tâm thương mại mua sắm đồ dùng cá nhân."

Lục Bảo Châu về phòng nằm xuống. Dù vẫn chưa thấu hiểu hết thái độ của Từ Hành An, nhưng ít ra anh đã đồng ý với đề nghị của cô.

Vì quá mệt, vừa nằm xuống giường ngửi thấy mùi xà phòng thanh nhẹ trên gối, Lục Bảo Châu đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Từ Hành An cả đêm qua không chợp mắt, giờ cũng không thấy buồn ngủ, hay đúng hơn là đã rất lâu rồi anh chưa có một giấc ngủ ngon.

Anh đứng ngoài ban công day day huyệt thái dương, cúi đầu nhìn thấy mấy vỏ chai bia từ trận nhậu giải sầu hôm qua, bèn cúi người dọn dẹp sạch sẽ.

Lúc say hôm qua, anh cũng từng nhớ đến vị hôn thê từ thuở nhỏ của mình. Chỉ là không ngờ tới, vị hôn thê này lại giống như từ trên trời rơi xuống, đột ngột xuất hiện tại thành phố này, và giờ đang nằm trong phòng ngủ của anh.

Giấc ngủ này kéo dài đến tận khi trời sập tối. Lục Bảo Châu mở mắt nhìn căn phòng, mất một lúc mới phản ứng được mình đang ở đâu.

Cô xỏ dép lê đi ra ngoài, thấy phòng khách không bật đèn nhưng thấp thoáng bóng dáng Từ Hành An. Cô loay hoay tìm công tắc, người đàn ông đang ngồi trên sofa đứng dậy, đưa tay ấn một cái "tách" ngay trước mặt cô. Căn phòng lập tức sáng choang.

Lục Bảo Châu: "Sao anh không bật đèn?"

Từ Hành An khựng lại, không biết trả lời thế nào. Thấy ánh mắt đầy vẻ thắc mắc của cô, anh đành tìm đại một lý do: "Tôi cũng đang định bật đây."

Lục Bảo Châu: "......."

Lý do vụng về thật đấy, nhưng cô cũng không có ý định truy hỏi thêm.

Cái bụng bỗng "trống rỗng" kêu lên một tiếng, Lục Bảo Châu lại đỏ mặt. Sáng nay xuống tàu, rồi đi xe buýt, rồi đứng chờ Từ Hành An, về nhà lại tắm rửa rồi "đấu trí" với anh, giờ ngủ một giấc tuy đã khỏe nhưng cô thực sự cần phải ăn rồi.

Từ Hành An: "Sửa soạn chút đi, chúng ta đi ăn."

Lục Bảo Châu lại âm thầm cộng cho Từ Hành An 2 điểm "đáng tin". Ít nhất người đàn ông này trông cũng khá biết chăm sóc vị hôn thê.

Lục Bảo Châu: "Anh đợi em một chút."

Từ Hành An: "Ừ."

Trước khi vào phòng, Lục Bảo Châu quay lại nhìn anh. Từ Hành An vẫn như hồi sáng, vẫn bộ sơ mi quần tây đó.

Lúc mình ngủ, không lẽ anh ấy cứ ngồi lì ở phòng khách thế này sao?

Lục Bảo Châu biết theo cốt truyện, Từ Hành An đang ở thời kỳ chạm đáy sự nghiệp, tâm trạng rất tệ, đúng là những ngày tháng "im hơi lặng tiếng" mà tiểu thuyết đã nhắc tới.

Bây giờ cô đến đây còn cần anh chăm sóc, Lục Bảo Châu thầm nghĩ mình nên tiết chế tính tiểu thư lại một chút.

Quần áo cô mang theo đều là những bộ cô yêu thích. Thời tiết ở đây hơi nóng, không phải cái nóng khô hanh mà là hơi hầm hập, may mà cô có mang đồ phù hợp.

Lục Bảo Châu cố gắng không để Từ Hành An chờ lâu nên thao tác nhanh hơn ngày thường.

Từ Hành An cứ ngỡ con gái sẽ lề mề, anh ngồi trên sofa đợi một lát chưa thấy cô ra, định đứng dậy đi về phía phòng ngủ. Nghe thấy tiếng sột soạt bên trong, anh lại lùi về sofa ngồi xuống.

Đèn phòng khách rất sáng. Từ Hành An nhìn màn đêm bên ngoài, nghĩ về chuyện của Lục Bảo Châu, rồi lại bất giác nhớ đến câu hỏi "Tại sao không bật đèn" của cô.

Anh cũng không biết nữa. Những ngày qua, trước khi Lục Bảo Châu đến, dường như anh chưa từng bật đèn lần nào.

Lục Bảo Châu đi ra rồi cùng Từ Hành An xuống lầu. Xuống lầu hiển nhiên dễ hơn leo lên, cô cảm thấy người nhẹ bẫng, thậm chí có thể chạy huỳnh huỵch. Nhưng vừa nghĩ đến lát nữa phải leo ngược lên 5 tầng lầu, cô bỗng thấy nản lòng.

Từ Hành An nhìn sang, Lục Bảo Châu nhớ tới định bụng "kiềm chế tính nết", nên không những không than vãn mà còn nở một nụ cười thật tươi với anh.

Lục Bảo Châu rất đẹp, da trắng mặt xinh, đôi mắt trong veo như nước suối khi cười sẽ cong cong như vầng trăng khuyết, trông vô cùng ấm áp. Từ Hành An vô thức dời tầm mắt về phía trước, ra vẻ như mình chẳng hề có ý định quan sát cô.

Lục Bảo Châu cũng chẳng để tâm. Trong đám đàn ông, Từ Hành An đã được coi là đáng tin rồi, không thể đòi hỏi quá hoàn hảo được.

Thời tiết rất đẹp, dưới sân chung cư có người đang ngồi hóng mát. Lúc đi cùng Từ Hành An về cô không nghĩ nhiều, nhưng giờ đi cùng anh ra ngoài, cô bắt đầu suy tính.

Lát nữa nếu có ai chào hỏi Từ Hành An, cô nhất định phải biểu hiện thật tốt. Không phải vì anh, mà là vì chính cô. Cô không muốn người ta xì xào vị hôn thê của Từ Hành An thế này thế nọ. Lục Bảo Châu hoàn toàn tự tin vào nhan sắc của mình.

Mọi người chắc chắn sẽ khen Từ Hành An có cô vị hôn thê xinh đẹp như hoa như ngọc cho xem.

Nhưng thực tế lại khác xa suy nghĩ của cô. Suốt dọc đường ra khỏi khu chung cư, không một ai chủ động chào hỏi họ. Có thể thấy, bình thường Từ Hành An chắc chắn là người không thích giao thiệp.

Điều này cũng dễ hiểu, vì trong tiểu thuyết, ông lớn này dường như cũng chỉ có duy nhất một người bạn thân – kẻ sau đó đã phản bội anh.

Từ Hành An đưa Lục Bảo Châu đến một tiệm ăn gần đó. Anh đưa thực đơn cho cô: "Cô muốn ăn gì?"

Lục Bảo Châu cũng không khách khí, cô gọi hai món chế biến nhanh và một món mình thích, sau đó đưa trả thực đơn. Từ Hành An gọi thêm một món rau thanh đạm.

Khẩu vị của hai người rõ ràng rất khác nhau. Lục Bảo Châu thích ăn cay, còn Từ Hành An có vẻ chuộng đồ thanh đạm.

Lục Bảo Châu hay nghĩ xa xôi: Nếu sau này kết hôn, chuyện ăn uống giải quyết thế nào nhỉ? Nhưng khi nhân viên bưng đồ ăn lên, cô lại thấy mình lo hão, chẳng phải hiện giờ vấn đề khẩu vị đã được giải quyết ổn thỏa đó sao?

Lục Bảo Châu không giữ quy tắc "ăn không nói, ngủ không lời". Lúc ăn, cô bảo với Từ Hành An: "Em thích ăn món gà xào cung bảo này, nhưng em không thích mấy hạt lạc bên trong."

Từ Hành An ngẩng đầu, thấy cô đang nhìn mình đầy mong đợi, chờ đợi một câu phản hồi.

Từ Hành An: "Lạc là để làm tăng hương vị cho món ăn."

Lục Bảo Châu: "........"

Được rồi, cô cũng chẳng biết mình đang mong đợi anh trả lời cái gì nữa.

Lần ra ngoài này, ngoài việc ăn uống còn một vấn đề cần giải quyết: mua sắm đồ dùng sinh hoạt cho Lục Bảo Châu.

Từ Hành An dẫn cô gái đã no bụng rời tiệm ăn để đến trung tâm thương mại.

Thành phố phồn hoa về đêm rất náo nhiệt. Lục Bảo Châu vừa đi vừa quan sát, không quên bám sát theo anh.

Giữa dòng người xô bồ, bên cạnh Từ Hành An là một Lục Bảo Châu thỉnh thoảng lại luyên thuyên vài câu.

Từ Hành An không nhớ rõ từ sau khi bị bạn phản bội, mình đã bao nhiêu ngày không ra khỏi cửa. Sáng nay đi đón cô rồi đưa cô đi ăn, anh cũng gặp cảnh náo nhiệt này, nhưng lúc này dường như còn nhộn nhịp hơn.

Dù Lục Bảo Châu có mang theo quần áo, nhưng để sống cùng Từ Hành An lâu dài, cô cần rất nhiều thứ: bàn chải, kem đánh răng, dầu gội, dầu xả, sữa tắm... Những đồ dùng của anh thực sự quá đơn điệu.

Khi bình tĩnh lại, Lục Bảo Châu bỗng có chút lo lắng cho Từ Hành An.

Tiền cô mang theo không nhiều, nhưng những thứ này cô hoàn toàn có thể tự mua. Chỉ là, nếu cô tự trả tiền thì có làm tổn thương lòng tự trọng của anh không? Còn nếu để anh mua, liệu những khoản chi tiêu này có khiến anh rơi vào cảnh túng quẫn hay không?

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc