Lục Bảo Châu nhìn thành phố phồn hoa mà suýt chút nữa hoa cả mắt. Chiếc xe buýt đi ngang qua bờ biển, nhìn thấy bãi cát và những con sóng, cô lại càng thêm kinh ngạc.
Bước xuống xe buýt, Lục Bảo Châu tìm thấy một tiệm tạp hóa có thể gọi điện thoại. Mọi sự kinh ngạc và choáng ngợp trước thành phố lớn ban nãy đều bị cô quẳng ra sau đầu.
Bây giờ là năm 1996, điện thoại đã không còn là thứ xa xỉ như trước, nhất là ở những thành phố lớn thế này. Ngay cả ở huyện nhỏ nơi Lục Bảo Châu sống cũng đã có nhà tự lắp điện thoại riêng cho thuận tiện.
Cuối cùng cũng có thể gọi điện, Lục Bảo Châu bấm dãy số mà cô đã thuộc nằm lòng suốt dọc đường đi.
Tiếng chuông reo một hồi lâu mới có người nhấc máy. Lục Bảo Châu siết chặt ống nghe, khuôn mặt trắng nõn hơi ửng hồng: "Xin chào, tôi là Lục Bảo Châu."
Người đàn ông ở đầu dây bên kia không trả lời ngay. Nghe lời giới thiệu của cô, anh sững lại trong giây lát, sau đó mới khôi phục vẻ bình thường: "Chào cô."
Lục Bảo Châu: "Anh biết chuyện hôn ước của chúng ta chứ?"
Nội tâm Từ Hành An vẫn không chút gợn sóng: "Biết."
Giọng nói của người đàn ông rất hay, mang theo sự thanh lãnh và sức hút của một người trưởng thành, chỉ là tông giọng không có quá nhiều thăng trầm cảm xúc.
Lục Bảo Châu lấy hết can đảm nói: "Em không chịu khổ được đâu đấy."
Từ Hành An cũng không ngạc nhiên. Kể từ lúc Lục Bảo Châu gọi tới, anh đã biết cô muốn hủy hôn với mình.
Hay có thể nói, ngay từ đầu Từ Hành An đã biết mình không cưới được Lục Bảo Châu.
Năm xưa, một người là con trai địa chủ ở nông thôn, một người là tiểu thư giàu có ở thành phố, hai người vốn dĩ đã chẳng có khả năng kết hôn.
Hiện tại, Từ Hành An vừa bị bạn thân phản bội, đang ở giai đoạn thấp điểm của sự nghiệp, bước đi đầy gian nan.
Từ Hành An: "Được."
Lục Bảo Châu có chút vui mừng: "Vậy... khi nào chúng ta kết hôn?"
Lần này Từ Hành An thực sự sững sờ. Anh im lặng hồi lâu mới khó khăn thốt ra mấy chữ: "Chúng ta... kết hôn?"
Lục Bảo Châu: "Nói qua điện thoại không rõ ràng, chúng ta gặp mặt rồi nói đi."
Lục Bảo Châu cố ý tìm một địa điểm không quá xa nơi Từ Hành An ở để gọi điện. Sau khi cúp máy, cô ngoan ngoãn đứng tại chỗ chờ anh.
Vốn dĩ giữa Lục Bảo Châu và Từ Hành An là không thể, cho đến một tuần trước, Lục Bảo Châu có được một cơ duyên.
Thế giới này là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Lục Bảo Châu không phải nữ chính, cũng chẳng phải nữ phụ, cô chỉ là vị hôn thê được nhắc qua một dòng của "ông lớn" trong truyện.
Và "ông lớn" phản diện đó chính là Từ Hành An vừa nói chuyện điện thoại với cô.
Từ Hành An thời trẻ khốn khó, sau đó một mình bôn ba lập nghiệp, bị bạn thân phản bội. Sau một thời gian im hơi lặng tiếng, anh làm việc ngày càng thận trọng hơn, nhưng tính cách cũng trở nên lạnh lùng và ít nói hơn.
Về sau, anh trở thành ông trùm bất động sản lừng lẫy, cả đời không cưới vợ, cô độc đến già.
Anh cũng từng nhớ đến vị hôn thê có hôn ước với mình, nhưng trong những ngày bị bạn thân phản bội đó, anh nhận được điện thoại đòi hủy hôn của cô. Anh không hề oán hận mà thản nhiên đồng ý.
Về tình tiết của Lục Bảo Châu, trong tiểu thuyết không hề miêu tả thêm, cô cũng không biết kết cục của mình ra sao.
Trước khi biết những chuyện này, Lục Bảo Châu đang bị một người đàn ông có thế lực ở địa phương rắp tâm cưỡng đoạt. Cô không thích hắn, nên nghiến răng một cái, lặn lội đi tìm vị hôn phu này.
Trong tiểu thuyết viết cô đòi hủy hôn, chắc chắn là vì định kết hôn với người khác nên mới hủy hôn với Từ Hành An. Nếu chú rể là gã đàn ông kia thì sao?
Lục Bảo Châu đợi thêm một lát thì thấy một người đàn ông có vóc dáng cao ráo, gương mặt cương nghị đi tới. Anh mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen, chân mày toát lên vẻ lạnh lùng.
Từ Hành An đi đến trước mặt Lục Bảo Châu, anh hỏi: "Lục Bảo Châu?"
Lục Bảo Châu cúi đầu, tiếng nhỏ như muỗi kêu: "Vâng."
Lục Bảo Châu đi theo Từ Hành An về nhà. Trước khi đến đây cô đã chuẩn bị tinh thần phải chịu khổ, nhưng có vẻ mọi chuyện không giống như cô tưởng tượng.
Từ Hành An sống trong một khu chung cư mà đối với Lục Bảo Châu là khá tốt. Cây xanh trong khu này tốt hơn nhiều so với nhà cũ của cô, thiết kế đẹp, diện tích phủ xanh cũng lớn.
Điểm trừ duy nhất có lẽ là tòa nhà này không có thang máy.
Lục Bảo Châu ít vận động, leo đến tầng bốn chân đã hơi rã rời. Cô lại vừa ngồi tàu hỏa suốt một ngày một đêm, xuống tàu lại đi xe buýt, vốn dĩ chưa được nghỉ ngơi nên giờ đã thở không ra hơi.
Từ Hành An quay đầu nhìn Lục Bảo Châu. Cô mở to đôi mắt long lanh nước, nhìn anh đầy vẻ đáng thương.
Từ Hành An: "Ở tầng năm."
Cần leo thêm một tầng nữa.
Từ Hành An nhớ tới câu "em không chịu khổ được" khi cô gọi điện, anh khựng lại một chút rồi đưa cánh tay ra. Lục Bảo Châu không chút do dự túm lấy tay áo anh, cứ thế kéo tay áo anh mà tiếp tục leo lên.
Dù Lục Bảo Châu đã dùng hết sức, nhưng chút lực đó đối với Từ Hành An chẳng thấm tháp gì, nó thậm chí còn mang theo chút mềm mại, yếu ớt.
Dưới góc nhìn của Lục Bảo Châu, Từ Hành An một tay xách vali nhẹ tênh, một tay "dắt" cô leo cầu thang. Hình bóng cao lớn vững chãi của người đàn ông này dường như viết rõ hai chữ: "Đáng tin".
Từ Hành An mở cửa, lúc này Lục Bảo Châu mới thấy nơi ở của anh. Một căn hộ diện tích không lớn nhưng trông vô cùng sạch sẽ, gọn gàng. Ngay cả khi có người nói đây là nhà mới sửa chưa ai ở, cô cũng sẽ nửa tin nửa ngờ.
Lục Bảo Châu quan sát nơi này, cho đến khi phát hiện ra dấu vết sinh hoạt: trên ban công có rất nhiều vỏ chai rượu không.
Xem chừng, tình tiết tiểu thuyết hiện tại đã tiến triển đến đoạn Từ Hành An bị người bạn thân duy nhất phản bội. Lục Bảo Châu không dám lên tiếng, càng thêm thận trọng vì sợ tâm trạng anh đang không tốt.
Sau khi Lục Bảo Châu ngồi xuống ghế sofa, Từ Hành An ngồi đối diện cô, anh hỏi: "Cô đến tìm tôi để kết hôn?"
Giọng nói của Từ Hành An cũng giống như con người anh, Lục Bảo Châu không đoán được hiện tại anh đang nghĩ gì.
Lục Bảo Châu nhấn mạnh: "Chúng ta có hôn ước mà."
Từ Hành An cần hỏi cho rõ: "Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Lục Bảo Châu có chút giận dỗi, nhưng dáng vẻ khi cô tức giận lại giống như đang nũng nịu hơn: "Anh không muốn cưới em à?"
Từ Hành An im lặng vài giây: "Không phải, chỉ là hiện tại tôi chưa có cách nào kết hôn với cô ngay được."
Vượt đường xá xa xôi đến để thực hiện hôn ước mà lại bị từ chối, cộng thêm những vất vả phải chịu đựng suốt dọc đường, lòng Lục Bảo Châu bỗng chốc dâng đầy sự chua xót và tủi thân.
Uổng công cô vừa mới thấy bóng lưng anh thật đáng tin cậy.
Dù sao cô cũng sẽ không quay về gả cho gã đàn ông kia, cùng lắm thì cô ở lại đây tự lực cánh sinh! Nhưng trước đó, cô phải mắng Từ Hành An một trận mới được!
Nghĩ đến nguyên tác mình là người chủ động hủy hôn, Lục Bảo Châu lại thấy hơi chột dạ, mắng không ra lời, nhưng sự tủi thân ngay lập tức lại chiếm ưu thế.
Từ Hành An nói: "Tiền kết hôn cần phải tích góp, còn phải có nhà mới được."
Anh im lặng một lát: "Cho tôi chút thời gian."
Người đàn ông này đúng là đáng tin mà! Lục Bảo Châu cảm thấy mình không nhìn lầm người! Đối với Từ Hành An, cô tràn đầy tự tin, đây chẳng phải là "ông trùm" tương lai sao.
Từ Hành An: "Tôi đi dọn dẹp phòng, cô nghỉ ngơi trước đi."
Căn nhà này chỉ có một phòng ngủ, nhưng còn có một phòng sách rất nhỏ. Từ Hành An dọn dẹp phòng ngủ chính của mình, thay bộ chăn ga gối mới, còn đồ đạc của anh thì dời vào phòng sách.
Lục Bảo Châu đã xem qua, trong phòng sách có một chiếc giường đơn rất nhỏ, có thể ở được.
Sau khi phòng dọn xong, Lục Bảo Châu đứng trong phòng ấp úng. Từ Hành An nhìn cô, cứ ngỡ cô không hài lòng với nơi này.
Từ Hành An: "Cô cứ ở tạm đi, cần thêm gì chúng ta sẽ đi sắm sau."
Lục Bảo Châu không hề chê bai căn phòng này. Phòng rất ngăn nắp, vì dùng bộ chăn ga mới nên thoang thoảng mùi xà phòng thơm nhẹ.
Lục Bảo Châu cúi đầu, vò vò gấu váy: "Em muốn tắm một cái."
Càng nói giọng càng nhỏ dần.
Nhà Từ Hành An có phòng tắm. Anh dẫn cô đến đó, bên trong cũng mang đậm phong cách của anh: đơn giản, cực kỳ đơn giản. Đồ dùng chỉ có một cục xà phòng, một chai dầu gội và một chiếc khăn tắm.
Từ Hành An tìm đồ trong phòng tắm, Lục Bảo Châu đứng ngoài chờ không vào. Một lúc sau, anh tìm thấy bánh xà phòng mới và một chiếc khăn tắm mới.
Từ Hành An: "Cô dùng cái này đi."
Lục Bảo Châu: "Cảm ơn anh."
Lúc tắm, Lục Bảo Châu không tránh khỏi nghĩ đến Từ Hành An. Dù sao đây cũng là nhà anh, anh cũng tắm ở đây, nhưng cô thực sự không nhanh lên được. Không biết do nước quá nóng hay vì xấu hổ mà cô thấy hai má mình nóng bừng.
Cuối cùng cũng tắm xong, cả người Lục Bảo Châu sảng khoái hẳn. Cô dọn dẹp phòng tắm sạch sẽ rồi ra ngoài tìm Từ Hành An. Anh đang đứng yên lặng ngoài ban công.
Từ xa, Lục Bảo Châu thấy những ngón tay thon dài của anh kẹp một điếu thuốc. Gió nhẹ thổi bay mái tóc và vạt áo sơ mi của anh. Cô vốn không thích đàn ông hút thuốc, nhưng nhìn Từ Hành An lúc này, cô bỗng thấy anh đẹp trai lạ lùng.
Hóa ra cô không thích người khác hút thuốc không chỉ vì mùi khói, mà còn vì nhìn mặt nữa sao?
Từ Hành An nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, anh dập tắt điếu thuốc trong tay. Lục Bảo Châu nhìn thấy trong đôi mắt của người đàn ông đáng tin cậy này thoáng hiện một tia u sầu. Nỗi sầu ấy không giống như lo âu, mà giống như sự phong trần và chút ảm đạm trong ánh mắt.
Lục Bảo Châu đứng yên đó không nhúc nhích. Khi đến tìm Từ Hành An, cô có mang theo quần áo để thay. Cô mặc bộ đồ ngủ màu hồng có họa tiết cùng quần đùi, chân mang đôi dép lê màu hồng.
Từ Hành An từ ban công đi vào, không tiến quá gần cô, Lục Bảo Châu vẫn ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Lục Bảo Châu: "Em tắm xong rồi."
Từ Hành An: "Ừ, đi nghỉ đi, những chuyện khác ngủ dậy rồi nói."
Lục Bảo Châu đang định đi nghỉ, nghe anh nói thế thì bỗng dưng không muốn đi nữa. Ngủ dậy rồi nói, là nói chuyện gì đây?