Tiêu Nghiên đột nhiên ngẩng đầu nhìn nàng.
“Mạnh lên sao?” Hắn lặp lại khẽ.
A Chiêu gật đầu.
Tiêu Nghiên khẽ rũ mắt xuống, hàng mi dài cong nhẹ khẽ run, khiến cả gương mặt vốn đã tái nhợt lại càng thêm vài phần yếu ớt động lòng người.
Hắn khẽ cười tự giễu: “Ta làm sao mà mạnh lên được? Ngươi cũng thấy rồi đấy. Mẫu thân ta mất sớm, phụ thân lại không thích ta. Ta cái gì cũng không biết, cái gì cũng làm không xong, cũng chẳng khiến ai thích cả.”
“Ta còn có một đứa em cùng cha khác mẹ, hắn mới là người được mọi người đặt kỳ vọng.”
“Ta chỉ là một kẻ vô dụng mà thôi, làm sao có thể mạnh lên được chứ?”
A Chiêu mở to mắt: nam chủ sao lại có thể tự coi nhẹ mình đến mức này?
Nàng vội vàng nói: “Không phải, ngươi chính là…”
Trong lòng nàng vốn muốn nói: ngươi chính là nam chủ của thế giới này, là người nhất định phải đi đến đỉnh cao nhân sinh.
Nhưng lời này không thể nói ra, nàng đành đổi thành: “Ngươi chính là Tiêu Nghiên.”
Tiêu Nghiên không đáp.
A Chiêu vốn không giỏi an ủi người khác, chỉ có thể nói một cách khô khan: “Không có ai sinh ra đã hơn người hay kém người khác cả. Tiêu Nghiên, ngươi phải tin vào chính mình.”
Thấy hắn vẫn im lặng, A Chiêu cố gắng nghĩ thêm: “Ta thấy ngươi rất tốt mà.”
Tiêu Nghiên khẽ ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt như sáng lên một chút.
A Chiêu lập tức cảm thấy có hy vọng, liền rèn sắt khi còn nóng: “Ngươi biết lão sư là ai không? Lão sư tốt nghiệp T đại, chính là kiểu học bá trong truyền thuyết đó. Ánh mắt học bá mà ngươi còn không tin sao? Ta nói ngươi rất tốt, hoàn toàn không thua kém gì cái người em kia của ngươi, ngươi chẳng lẽ không tin ta?”
Tiêu Nghiên nhìn người trước mặt đang vắt óc nghĩ cách an ủi mình.
Hắn thậm chí còn không nhận ra, khóe môi mình đã khẽ cong lên từ lúc nào.
Người này, đang hết sức tìm cách dỗ hắn vui lên.
Ban đầu hắn chỉ tùy ý thử một chút, muốn xem phản ứng của nàng.
Nhưng hiện tại, lại biến thành cố ý… muốn nàng dỗ dành mình thêm nữa.
Muốn nhìn nàng toàn tâm toàn ý dỗ hắn, muốn ánh mắt nàng chỉ tập trung trên người hắn mà thôi.
“Lời lão sư nói… là thật sao?”
Thiếu niên tuấn mỹ cúi đầu, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng, trong giọng nói mang theo chút khẩn trương và chờ mong mà chính hắn cũng không nhận ra. Tựa như một chú chó con đang khao khát được chủ nhân khẳng định.
A Chiêu mềm lòng đến nhũn cả ra.
Nàng dùng sức gật đầu: “Đương nhiên là thật. Sau này, ngươi nhất định sẽ trở thành một nam nhân đỉnh thiên lập địa, trở thành người mà tất cả đều phải ngưỡng mộ và nhìn lên!”
“Lão sư sẽ luôn nhìn ta sao?”
A Chiêu khẽ sững lại một chút, rồi lập tức gật đầu: “Đương nhiên!”
Tiêu Nghiên liền lộ ra nụ cười, chủ động nắm lấy tay A Chiêu.
“Cảm ơn lão sư, ta nghỉ ngơi tốt rồi, chúng ta trở về đi.”
Như vậy cũng tốt.
Dù nàng có mục đích gì, hắn cũng không muốn truy hỏi nữa.
Chỉ cần nàng nguyện ý vẫn luôn nhìn hắn như vậy, vẫn luôn dỗ dành hắn, trong mắt chỉ có một mình hắn… như thế là đủ rồi.
Tiêu Nghiên cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay, ánh mắt trở nên sâu thẳm: Lão sư, ngươi đừng lừa ta…
A Chiêu có chút rối rắm nhìn xuống bàn tay mình.
Rõ ràng vừa rồi còn là một buổi “truyền năng lượng tích cực” nghiêm túc…
Sao tự nhiên lại nắm tay rồi?
Nhận ra nàng không tự nhiên, Tiêu Nghiên nghiêng đầu, nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy, lão sư?”
A Chiêu giơ giơ bàn tay trái đang bị nắm lấy, có chút không được tự nhiên: “Ngươi sao lại nắm tay ta?”
Sắc mặt Tiêu Nghiên lập tức trắng bệch, gần như theo phản xạ mà rụt tay lại như bị điện giật.
“Xin, xin lỗi, lão sư là ghét ta sao?”