Mùi hương ngọt dịu trên người nữ nhân thoáng chốc lan vào chóp mũi.
Tiêu Nghiên lập tức đỏ bừng mặt, vội vàng muốn đẩy nàng ra, nhưng cơ thể lại mềm nhũn không có chút sức lực, hoàn toàn không đẩy nổi.
A Chiêu trong lòng kinh ngạc trước mức độ “yếu ớt” của nam chủ, nhất thời quên cả việc giữ khoảng cách.
Nàng khẽ nhíu mày, giữ chặt cánh tay Tiêu Nghiên: “Đừng có cử động lung tung, không còn sức à?”
Tiêu Nghiên cúi đầu, dáng vẻ như đang ngượng ngùng không đáp.
A Chiêu nhìn liền biết mình đoán đúng.
Nàng còn nhớ rõ hắn rất kháng cự việc người khác lại gần, nên lại hỏi thêm một câu: “Bây giờ dựa vào ta như vậy, có khó chịu không?”
Tiêu Nghiên không nói gì, chỉ khẽ cúi đầu. Nhưng vành tai giấu dưới mái tóc đen lại lặng lẽ đỏ lên.
A Chiêu không nghĩ nhiều, trong lòng chỉ cảm thấy vui vì phản ứng của hắn.
Hắn không đẩy nàng ra.
Điều đó nghĩa là gì?
Nghĩa là hắn cũng không quá kháng cự việc tiếp xúc với nàng!
Nếu hôm nay có thể không bài xích nàng, vậy ngày mai có thể từ từ thử tiếp xúc với người khác.
Tính sơ qua một chút, chẳng phải nhiệm vụ đã hoàn thành được một nửa rồi sao?
Quá hoàn hảo!
“Ta đỡ cánh tay ngươi, từ từ đi về nhé.” Giọng A Chiêu mang theo rõ ràng tâm trạng vui vẻ.
Tiêu Nghiên cảm nhận được một bàn tay nhẹ nhàng vòng qua cánh tay mình, vững vàng mà ấm áp đỡ lấy hắn.
Hơi ấm ấy xuyên qua nơi tiếp xúc giữa hai người, lan dần vào cơ thể.
Từ sau khi mười tuổi bị đưa đến nơi này, hắn đã không còn từng có bất kỳ sự tiếp xúc thân mật nào với người khác nữa.
Ngay khi A Chiêu đưa tay ra, cơ thể Tiêu Nghiên theo phản xạ lập tức cứng lại.
Hắn nghiến răng, ép xuống bản năng muốn hất tay đẩy nàng ra, nhưng rất nhanh liền phát hiện… khi người nữ nhân này đến gần, hắn lại không bài xích như mình từng tưởng tượng.
Tiêu Nghiên khẽ sững người.
Hắn cúi đầu nhìn bàn tay còn lại của mình.
Bao nhiêu năm qua, hắn sớm đã hình thành thói quen theo bản năng: không thích người lạ lại gần.
Vậy hiện tại là thế nào?
Là do Hứa Chiêu đặc biệt, hay là bản thân hắn vốn dĩ… không kháng cự người khác đến mức như hắn vẫn nghĩ?
“Tiêu Nghiên?” Giọng A Chiêu kéo hắn trở về thực tại.
Tiêu Nghiên ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đang cười nhẹ của nàng: “Lão sư, có chuyện gì sao?”
“Ta nói, ngươi không cần sợ người khác.”
“Cái gì?” Tiêu Nghiên nhất thời chưa kịp hiểu.
“Ví dụ như quản gia và các dì trong biệt thự. Họ nhận lương của Tiêu gia, làm việc cho Tiêu gia. Ngươi mới là chủ nhân của nơi này.”
Giọng A Chiêu không lớn, nhưng đủ rõ ràng để từng chữ rơi vào tai hắn.
“Cuộc sống của ngươi, không phải do họ muốn sắp xếp ngươi thành thế nào thì thành thế ấy.”
“Mà phải là ngươi muốn sống thế nào, thì để họ cung cấp cho ngươi một cuộc sống tương xứng như vậy.”
Ánh mắt Tiêu Nghiên trở nên phức tạp.
Nói thì dễ, nhưng một người không cha không mẹ như hắn… ai sẽ thật sự để ý đến ý kiến của hắn?
“Cho nên, ngươi phải tự khiến mình trở nên mạnh mẽ.” A Chiêu nói tiếp.
Lúc này Tiêu Nghiên mới nhận ra, thì ra lời vừa rồi của mình đã vô thức thốt ra thành tiếng.
Sắc mặt hắn cứng lại, trong lòng càng thêm bực bội: ở trước mặt Hứa Chiêu, sự nhẫn nại và lớp ngụy trang của hắn dường như luôn trở nên yếu ớt hơn bình thường.
Đáng lẽ trong hoàn cảnh thông thường, hắn sẽ không bao giờ để lộ dù chỉ một chút suy nghĩ thật trong lòng.
Hắn thậm chí bắt đầu nghi ngờ, có phải trên người nữ nhân này có thứ ma lực gì đó hay không.
Còn A Chiêu thì hoàn toàn không nhận ra sóng ngầm trong lòng hắn.
Nàng tranh thủ thời cơ tiếp tục “rót canh gà”:
“Cho nên nếu ngươi muốn thay đổi hiện trạng, cách duy nhất chính là khiến bản thân mạnh lên.”