Chẳng hạn như người tên Thẩm Dục Phong kia.
Hai người họ vốn là thanh mai trúc mã, dù thái độ của Thẩm Dục Phong đối với Ngọc Tích có vẻ không có gì đặc biệt, nhưng trực giác của anh lại luôn báo động những điều chẳng lành.
Hạ Việt Hoài thầm nghĩ, nếu như cô thực sự yêu người khác, anh sẽ chọn cách dừng lại kịp thời để bảo vệ bản thân và để cô rời đi trước khi trái tim anh hoàn toàn chìm đắm không thể tự chủ.
Mặc dù các tư liệu đều cho thấy giữa họ không có gì khuất tất, Hạ Việt Hoài tạm thời dập tắt sự nghi ngờ, nhưng anh vẫn muốn đích thân xác nhận điều đó.
Tạm thời gác lại những suy nghĩ vẩn vơ, anh bắt đầu xem xét những thông tin khác.
Vì đây đều là những nội dung công khai có thể tra cứu được nên anh cũng không ngần ngại để quản gia cùng xem và đưa ra ý kiến đóng góp.
Trong suốt hơn hai mươi năm cuộc đời, Hạ Việt Hoài chưa từng lên kế hoạch cho việc sẽ có một người vợ để mình nâng niu, nhưng hiện tại cô đã xuất hiện, hơn nữa lại là một người hoàn toàn khác biệt với thế giới của anh.
Cô tỏa sáng rạng ngời, còn anh lại tự thấy mình thật tẻ nhạt. Anh mím môi, tiếp tục lướt xuống phía dưới xấp tài liệu. Những nội dung tiếp theo không còn nói về Ngọc Tích nữa, mà là các tư liệu nội bộ về buổi đấu giá và các đoạn tin nhắn trong nhóm chat.
Vị quản gia đứng cạnh dĩ nhiên cũng nhìn thấy những lời lẽ ghen tị và phỉ báng nhắm vào Ngọc Tích trong các nhóm trò chuyện đó:
[Này, các người đoán xem cô ta có dám vác mặt đến không?]
[Mắt đã mù rồi, cũng chẳng vẽ tranh được nữa, đến đó làm gì cho mệt? Nhưng tôi lại rất mong cô ta sẽ xuất hiện.]
[Trước đây tôi đã thấy ngứa mắt rồi, cái danh công chúa nhỏ là gì chứ, chẳng biết chút nhân tình thế thái nào, không biết kính trọng tiền bối, quà cáp gì đó cũng chẳng biết tặng, trong đầu lúc nào cũng chỉ có vẽ với vời.]
[Thì đấy, cuối cùng chẳng phải cũng chỉ là công cụ để liên hôn thôi sao?]
[Mặc dù là gả vào nhà họ Hạ, nhưng cuộc hôn nhân này có thành hay không thì còn chưa biết chắc đâu nhé.]
[Chắc chắn cô ta sẽ đến, vì tôi đã đặc biệt sắp xếp rồi! Lần này có bút tích thật của đại sư họ Bạch mà cô ta đã tìm kiếm bấy lâu. Cho dù có không nhìn thấy gì thì cô ta cũng sẽ muốn đấu giá cho bằng được.]
[Nhưng cứ ở đó mà mơ đi, đến lúc đó chúng ta sẽ cùng nhau hùa vào đẩy giá lên thật cao, rồi hớt tay trên của cô ta.]