Nam Chính Đưa Tôi Cho Vai Ác Nuông Chiều, Sao Giờ Lại Hối Hận Rồi?

Chương 49

Trước Sau

break

"Lạnh quá… Đau quá… Tối quá…"

Ngọc Tích vùi mặt vào gối, nước mắt không ngừng rơi theo những tiếng nấc nghẹn.

Thực ra những chuyện đó đã trôi qua lâu rồi, cô không còn sợ hãi nữa.

Nhưng gặp ác mộng, lợi dụng sự yếu đuối của bản thân cũng chính là một phương thức sinh tồn của hoa thố ti.

Cô không giống như A Tầm thuộc phái diễn xuất thực lực, Ngọc Tích thuộc phái trải nghiệm. Tâm hồn cô vốn bất ổn, nhạy cảm và có phần điên cuồng. Tình yêu và hận thù trong cô đều mãnh liệt như nhau, cô giỏi nhất là diễn tả nỗi đau một phần thành mười phần.

Tất cả những điều này đều nhằm mục đích trói chặt con mồi vào bẫy rập của mình. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô nghe thấy tiếng Hạ Việt Hoài vỗ về mình.

"Đừng sợ, có tôi ở đây rồi."

Bàn tay ấm áp của người đàn ông nhẹ nhàng vuốt ve cô, sau đó anh trực tiếp ôm cô vào lòng.

Ngọc Tích cảm thấy như mình đang chìm đắm trong hương thơm thanh khiết tỏa ra từ cơ thể anh.

Dù thân nhiệt anh có hơi thấp, nhưng cái ôm siết chặt ấy lại mang đến cho cô một cảm giác an toàn vô hạn.

"Không sao đâu, đừng sợ."

Hạ Việt Hoài vẫn chưa học được cách nói chuyện dịu dàng, nhưng tông giọng trầm ổn của anh dường như có thể khiến mọi giông bão đều tan biến. Tiếng dỗ dành trầm thấp nhanh chóng xoa dịu nỗi bất an do cơn ác mộng mang lại.

Ngọc Tích trong giấc ngủ ôm lấy vòng eo rắn chắc của anh, tiếng nấc nhỏ dần rồi thay bằng nhịp thở đều đặn.

Trong bóng tối, ánh mắt của người đàn ông vẫn luôn dừng lại trên người cô, trong đó chứa đựng sự xót xa, và cả một tình yêu đang âm thầm lớn dần lên.

Sáng sớm, khi trời vừa hửng sáng, Hạ Việt Hoài đã thức dậy.

Bên chiếc bàn ăn nhỏ, vị quản gia già nhẹ nhàng đặt một tách cà phê xuống rồi cất tiếng hỏi:

“Thưa cậu, cậu đang xem báo cáo điều tra và các mối quan hệ xã hội của phu nhân ạ?”

“Ừm.”

Người đàn ông khẽ đáp rồi bưng tách cà phê lên nhấp một ngụm.

Bộ đồ mặc ở nhà đơn giản đã làm dịu đi khí chất lạnh lùng thường thấy trên người anh, nhất là khi ánh mắt anh dừng lại ở xấp tài liệu của người vợ tương lai, hàng chân mày lại càng thêm nhu hòa.

Tất cả mọi thứ, từ sở thích đến thói quen của cô, anh đều đã sai người điều tra kỹ lưỡng và khắc sâu vào trong lòng.

Thế nhưng, trong thâm tâm anh vẫn luôn tồn tại một nỗi nghi hoặc không thể kiểm soát, anh thầm lo sợ rằng Ngọc Tích dành tình cảm cho người khác nhiều hơn là dành cho anh.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc