"Dù sao cũng là cô em gái được anh chăm bẵm bấy lâu nay, lại còn bị mù nữa, Hạ Việt Hoài thì biết gì là thương hoa tiếc ngọc đâu."
Cả bọn nhao nhao cụng ly, vốn là bạn rượu nên lời lẽ của bọn họ cũng chẳng có chút gì là kiêng dè:
"Đúng là đáng thương thật, đóa hoa xinh đẹp thế kia, loáng cái đã bị người khác hái mất rồi."
"Nói đi cũng phải nói lại, Thẩm đại thiếu gia này, nếu Hạ Việt Hoài thực sự để tâm đến Bạch Ngọc Tích dù chỉ một chút thôi, thì dự án của anh chắc chắn sẽ xuôi chèo mát mái. Sau vụ này cũng không biết anh sẽ kiếm được bao nhiêu tiền nữa, chậc chậc, thật đúng là ghen tị mà."
Lúc này Thẩm Dục Phong đã lấy lại được vẻ điềm tĩnh, anh ta không biểu lộ cảm xúc gì mà chỉ cụng ly với họ, ra vẻ Ngọc Tích thực sự chỉ là cô em gái được bác trai bác gái nhà họ Bạch nhờ cậy chăm sóc.
Tiểu thư Chu An Dung đang ngồi vắt chân uống rượu gần đó, nghe vậy thì không khỏi nhếch môi, ánh mắt vừa như thương hại lại vừa như giễu cợt nhìn về phía Thẩm Dục Phong.
Hai người này là thanh mai trúc mã, miệng thì anh anh em em, nhưng chỉ có một đối tác làm ăn như cô ta là biết rõ nội tình: Thẩm Dục Phong vẫn luôn để Bạch Ngọc Tích đơn phương theo đuổi mình.
Yêu ư? Có lẽ là có, nhưng cái gọi là yêu đó cũng chẳng ngăn cản được việc anh ta hẹn hò với Thịnh Nhược suốt mấy năm trời.
Sau khi Bạch Ngọc Tích gặp tai nạn, anh ta lập tức từ bỏ ý định cưới cô để quay lại với mối tình đầu.
Kẻ này chưa bao giờ cho Ngọc Tích một danh phận chính thức, ở ngoài lúc nào anh ta cũng luôn miệng nói: Ngọc Tích là cô em gái được bác trai bác gái nhà họ Bạch nhờ cậy chăm sóc, vì nhận lời ủy thác từ người lớn trước lúc lâm chung nên mới hết mực cưng chiều cô.
Nhưng tất cả cũng chỉ là để đánh bóng tên tuổi.
Bạch Ngọc Tích thì lại chẳng hề hay biết gì, trong khi ai đó đã chuẩn bị tính chuyện cưới hỏi với người phụ nữ khác đến nơi rồi.
Nhưng như vậy đã là gì đâu?
Cho dù ngoài miệng nói yêu Thịnh Nhược sâu đậm, nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc anh ta hưởng lạc trong các cuộc chơi rồi lên giường với những người đàn bà khác.
Cái thứ thâm tình này quả thực còn rẻ mạt hơn cả cỏ rác.
Đàn ông đều như thế cả, bề ngoài thì ra vẻ chung thủy, nói yêu thương đủ điều, nhưng thực chất ai đến thì cũng nhận, chẳng hề từ chối một ai.