Thẩm Dục Phong cũng không từ chối, để mặc cho cô ta mượn cớ nói chuyện mà đặt nụ hôn lên má, khóe môi rồi trên cổ mình.
Nhưng sự khiêu khích này chẳng thể xoa dịu được nỗi bực dọc trong lòng, anh ta trực tiếp châm một điếu thuốc, đốm lửa bập bùng trong bóng tối.
Người phụ nữ phải nén cơn ho vì khói thuốc, cố giữ nụ cười mê người nhưng trong lòng lại không nhịn được mà đem anh ta ra so sánh: Chậc, anh Hạ chưa bao giờ hút thuốc cả.
Đào Hữu cũng đang tay ôm tay ấp hai người đẹp ngồi xuống cạnh bên, anh ta vừa cười vừa nói:
"Ôi dào đại thiếu gia, Bạch Ngọc Tích đi lấy chồng rồi, không phải cậu nên cảm thấy vui mừng sao? Từ giờ trở đi, khi đến những nơi như này cũng chẳng cần phải lén lút nữa rồi."
Những kẻ khác cũng cười theo, nhưng trong lòng ai nấy đều có toan tính riêng.
Trong số những kẻ có mặt ở đây, có lẽ chẳng ai là chưa từng có ý đồ với cô "công chúa nhỏ" nhà họ Bạch. Chỉ riêng tập tranh của cô thôi họ cũng đã sưu tầm không biết bao nhiêu bản, những bản thảo gốc có đắt giá đến đâu, họ cũng sẵn sàng chi tiền để mua về trưng bày ở trong nhà.
Thế mà tên họ Thẩm này lại không biết trân trọng, còn đẩy cô đi liên hôn, mà đối tượng lại là người thừa kế nhà họ Hạ - người mà đám công tử bột như bọn họ ngay cả ống quần cũng chẳng với tới được.
Giờ thì chẳng ai còn cơ hội nữa.
Tâm trạng không tốt, lời nói ra cũng mang theo vài phần châm chọc.
"Trước đây Bạch Ngọc Tích bám anh như sam ấy, vậy mà lần nào Thẩm đại thiếu gia cũng đẩy người ta ra. Bọn tôi cứ tưởng anh tuyệt tình, hóa ra anh thật sự coi cô ấy là em gái à."
"Lúc trước cũng chẳng bao giờ thấy anh dẫn cô ấy đi tụ tập với bọn này, giờ người ta đính hôn rồi, chắc sẽ không còn thấy mặt nữa đâu nhỉ."
"Nghe nói chính anh đưa cô ấy đến tiệc đính hôn à? Em gái Ngọc Tích có khóc không đấy?"
Thấy sắc mặt Thẩm Dục Phong tối sầm lại, tâm trạng của đám bạn tồi xung quanh lại trở nên phấn chấn hơn hẳn.
Nghĩ đến việc “công chúa nhỏ” Ngọc Tích như hoa như ngọc lại phải gả cho Hạ Việt Hoài lạnh như băng kia, cộng thêm sự tác động của rượu, đám công tử này càng nói càng quá đáng, càng nói càng xằng bậy.
Có kẻ rít một hơi thuốc rồi phà khói, nói với vẻ tiếc rẻ:
"Một mỹ nhân như Bạch Ngọc Tích mà lại đem tặng cho Hạ Việt Hoài, vậy mà Thẩm đại thiếu gia cũng nỡ sao?”