Đây chẳng lẽ là… Vị hôn thê bị mù trong lời đồn đó sao?
Mọi người thầm đoán già đoán non nhưng vẫn nhanh chóng đi theo đằng sau họ.
Suốt cả quãng đường, Ngọc Tích đều được bế ở trên tay. Hạ Việt Hoài như đang coi cô là một món đồ sứ dễ vỡ, chẳng nỡ để cô đi dù chỉ vài bước chân.
Ngọc Tích tựa vào bờ vai vững chãi của anh, khẽ nói nhỏ:
“Em có thể tự đi được mà."
"Em không quen đường ở đây, đi sẽ dễ bị vấp lắm."
Bàn tay ấm áp vỗ nhẹ lên đỉnh đầu của cô, giống như là đang trấn an.
Ngọc Tích không khỏi nhớ đến Thẩm Dục Phong luôn miệng nói yêu cô.
Sau vụ tai nạn chính là lúc Bạch Ngọc Tích mong manh nhất, vậy mà Thẩm Dục Phong lại thấy cô thay đổi, trở nên ngang ngược, tính cách cũng tồi tệ hơn.
Thêm vào đó, căn biệt thự cô ở luôn có mấy người họ hàng khó ưa bên nhà họ Thẩm đến làm phiền, nếu không phải vòi vĩnh tiền bạc thì cũng là mỉa mai cô đủ điều.
Anh ta chẳng hề hay biết gì, chỉ biết khuyên cô nên ra ngoài hít thở không khí cho khuây khỏa.
Nhưng cô không muốn ra ngoài là vì cô ghét bị người khác nhìn mình như sinh vật lạ, vả lại dù có người dẫn đường thì cô vẫn thường xuyên bị va đụng đến mức bầm tím khắp người.
Ngay cả một người như Hạ Việt Hoài cũng nhận ra điều đó, vậy mà Thẩm Dục Phong quen biết cô bao nhiêu năm lại chẳng hề hay biết.
Tình yêu của anh ta đúng là chẳng khác nào một trò cười.
Thế còn Hạ Việt Hoài? Anh có thích cô dù chỉ một chút nào hay không?
Nhưng như thế vẫn chưa đủ.
Cô muốn nhiều hơn nữa. Nhiều hơn thế nữa.
Trước mắt là bóng tối mịt mùng, Ngọc Tích không thể cảm nhận thế giới bên ngoài nên càng ôm chặt người đàn ông hơn.
Cô thích vòng tay anh ôm chặt lấy mình, thích mùi hương an tâm và cả ánh mắt luôn dõi theo cô không rời.
Cứ như thế này đi, chỉ nhìn một mình cô thôi.
Bông hoa thố ti này thích nhất là kiểu vật chủ như vậy.
Hạ Việt Hoài không biết Ngọc Tích đang nghĩ gì. Nhưng nếu biết, có lẽ anh sẽ sung sướng đến phát run vì được cô cần và ỷ lại đến thế.
Anh vững vàng bế cô đi đến đích. Cả hai thể hiện sự thân mật khăng khít, chỉ có trợ lý Giang Án đi phía sau là vẻ ngoài bình thản nhưng trong lòng lại vô cùng chấn động.
Ông chủ robot vốn làm việc 365 ngày không nghỉ của anh ta vậy mà lại bỏ dở công việc ấy hả?
Với lại đây thật sự chỉ là một vụ liên hôn thương mại thôi sao?
Giờ phút này BOSS thế nhưng lại đích thân đưa người đi chọn nhẫn cưới, còn bế người ta khư khư trong lòng suốt cả buổi…