Điều khiến bà ta tức nhất là viên kim cương mà bà ta vừa đắn đo không muốn chọn, hóa ra còn chẳng đủ tư cách để được mang đi cho "nhân vật lớn kia" lựa chọn.
Chu phu nhân đứng đó chỉ cười khẽ một tiếng, không biết trong bụng đang mỉa mai bà ta đến mức nào.
"Thôi bỏ đi, chúng ta sang xem cửa hàng khác."
Mẹ Thẩm kéo con trai đi, Chu phu nhân cũng nói muốn đi cùng để tham khảo.
Thế nhưng khi sang các cửa hàng khác, họ cũng gặp phải tình trạng tương tự.
Đến lúc này ngay cả Thẩm Dục Phong cũng không thể giữ được vẻ bình thản nữa.
Bất kể là ai, khi đối mặt với sự áp đảo kinh khủng về tiền tài thế này cũng sẽ cảm thấy bất lực.
Huống hồ sự nghiệp của anh ta đang lên như diều gặp gió, anh ta từng tự tin rằng chỉ cần có đủ thời gian và cơ hội, việc vươn tới đỉnh tháp để sánh vai với Hạ thị là điều hoàn toàn có thể.
Hôm nay là lần thứ hai anh ta cảm thấy bản thân bị đè bẹp hoàn toàn, cảm giác thấp kém và ngạt thở lúc này giống hệt như lúc đối mặt với Hạ Việt Hoài vào ban sáng.
Họ đều khao khát muốn biết người đó là ai. Ngặt nỗi Chu phu nhân cứ úp úp mở mở, nhất quyết không nói mà đòi đi xem cùng họ cho bằng được.
Tại đại sảnh tầng một sang trọng. Một chiếc xe hơi chậm rãi rẽ vào đường phụ - Nơi mà vốn dĩ những người không phận sự không được phép vào.
Nhân viên đỗ xe diện đồng phục chỉnh tề đang đứng chờ sẵn ở lối vào dành cho khách quý.
Cùng lúc đó, các nhân viên tư vấn từ các thương hiệu lớn cũng đã có mặt để đón tiếp vị khách đặc biệt này.
Tài xế nhanh chóng bước xuống rồi đi tới cung kính mở cánh cửa sau của xe ra.
Đầu tiên là sự xuất hiện của tổng giám đốc Hạ.
Người đàn ông cao lớn, toát ra cảm giác áp bức mạnh mẽ. Khuôn mặt hoàn mỹ đến mức kinh diễm, đến mức không một ai dám nhìn thẳng. Đôi mắt nhạt màu, như thể chỉ có duy nhất một màu xám sẫm, chỉ cần thoáng nhìn một cái cũng đủ khiến cho người khác vô thức cúi đầu.
Người đàn ông vừa mới đứng vững đã lập tức quay lại đỡ người ở bên trong xe ra.
Khi chân đối phương còn chưa chạm đất, anh đã bế bổng cô lên theo kiểu công chúa.
Các nhân viên ở đây hiếm khi thấy cô gái nào có nhan sắc và khí chất xứng đôi với tổng giám đốc Hạ đến vậy.
Và giờ phút này, họ đã được tận mắt chứng kiến: Chiếc váy lễ phục lộng lẫy kia cũng chẳng bằng một phần vạn vẻ đẹp của cô. Chỉ tiếc là đôi mắt xinh đẹp đó lại vô hồn, không hề có tiêu cự, nhìn qua là biết chủ nhân của chúng không thể nhìn thấy gì.